Chương 550: Tiếng xấu đồn xa

Mấy người phụ nữ kéo đến, giúp Triệu Xuân Hoa là phụ, nhắm vào căn nhà mới là chính.

Hai gia đình mà ở tận năm gian phòng, lại còn có cái sân rộng thế này.

Đúng là quá xa hoa.

Nhưng hai nhà này, một người là đội trưởng bảo vệ, một người là phó đội trưởng, đều là cán bộ cả.

Dân không đấu với quan.

Hơn nữa hôm nay ở trong xưởng cũng thấy rồi, phó đội trưởng tuy trẻ tuổi nhưng không phải hạng vừa.

Nếu muốn dọn đến đây ở thì chỉ có thể ra tay từ mấy người phụ nữ trong nhà.

Kết quả là Cố Uẩn Ninh cũng hung hãn như vậy.

Đúng là đồ đàn bà đanh đá!

Thấy không chiếm được tiện nghi, mấy người đàn bà kia dứt khoát bỏ đi luôn.

Triệu Xuân Hoa bị kéo đi một đoạn xa khỏi cửa nhà, trong lòng sợ hãi tột độ, lập tức cầu xin: "Cố y sinh, tôi xin lỗi... là chồng tôi đánh tôi, tôi chỉ vì Lục phó đội trưởng không giúp tôi nên mới tìm đến cô... tôi không có ý gì khác, thực sự không có ý gì khác đâu..."

Nhưng bất kể bà ta giải thích thế nào, Cố Uẩn Ninh vẫn không dừng bước.

Ngược lại còn có xu hướng đi nhanh hơn.

Triệu Xuân Hoa sợ đến mức bật khóc.

Không giống như kiểu giả tạo lúc trước, lần này là sợ thật sự.

"Tôi xin lỗi, lần sau tôi không dám nữa, cô tha cho tôi đi..."

"Bạch!"

Cố Uẩn Ninh trực tiếp buông tay, Triệu Xuân Hoa ngã sóng soài: "Còn dám đến chọc giận tôi, tôi sẽ khiến bà không bao giờ ngóc đầu lên nổi."

Rất đau!

Nhưng Triệu Xuân Hoa lại mừng rỡ như điên, bò dậy chạy biến, không dám liếc nhìn Cố Uẩn Ninh lấy một cái.

Lâm Hoan Hoan vội vàng chạy lại.

"Ninh Ninh, cậu cũng lợi hại quá đi!"

Cô đã nói bao nhiêu lời mà người ta chẳng sợ.

Vậy mà Cố Uẩn Ninh chỉ vài câu, trực tiếp ra tay, người ta đã sợ chạy mất dép.

Cố Uẩn Ninh phì cười: "Mấy người này chính là thấy người mới đến nên muốn xem có chiếm được chút hời nào không, không chiếm được thì đảm bảo sẽ không dám vây quanh nữa."

Lâm Hoan Hoan ngạc nhiên:

"Ý cậu là họ đều đến để chiếm tiện nghi sao?"

"Lúc trước dì Hồ chẳng phải đã nói rồi sao, căn nhà này có không ít người dòm ngó, bị chúng ta chiếm mất nên họ thấy không thoải mái. Giờ tìm được cái cớ tìm đến tận cửa, chẳng phải là muốn xem chúng ta có dễ bắt nạt không."

Lâm Hoan Hoan tức giận: "Chẳng lẽ nếu dễ bắt nạt thì họ còn dám cướp trắng trợn chắc?"

"Không cần cướp trắng trợn. Hôm nay bị thương đến khóc lóc, bảo là có liên quan đến nhà cậu, cậu đưa chút đồ và tiền làm phí bồi bổ; ngày mai bảo con cái ở nhà đáng thương không ai trông, nhờ cậu giúp một tay; ngày mốt sẽ bảo không chăm sóc được con, nhà cậu rộng, cho đứa trẻ ở nhờ vài hôm..."

Đến cuối cùng sẽ thành rước họa vào thân, đuổi không đi được.

Rất nhiều người bị chiếm tiện nghi đều là vì lúc bắt đầu ngại từ chối.

Mà con người thì giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu.

"Không đến mức đó chứ?"

Hồi cô ở Tây Bắc còn giúp các thanh niên tri thức trông trẻ nữa mà.

Nhưng nghĩ kỹ lại, lúc đầu người ta bảo trông một lát, sau đó trước khi đi làm là bế thẳng đứa trẻ giao cho cô luôn.

Đứa trẻ còn ăn cả phần lương thực của cô nữa.

Lâm Hoan Hoan lúc này mới phản ứng lại, hóa ra mình bị người ta chiếm tiện nghi bấy lâu nay!

Nhìn biểu cảm của cô bạn, Cố Uẩn Ninh cũng đoán được con bé này đã hiểu ra vấn đề.

Hồi trước ở khu tập thể, Lâm Hoan Hoan tính tình tốt, lũ trẻ cũng thích tìm cô chơi, cô cứ như là thủ lĩnh của đám trẻ vậy.

Có phụ huynh rất cảm kích, tặng đồ cho Lâm Hoan Hoan.

Nhưng cũng có kẻ sau lưng bảo Lâm Hoan Hoan ngốc, con gái lớn tướng rồi còn suốt ngày chạy nhảy với lũ trẻ.

Có Chính ủy Lâm ở đó nên họ cũng không dám quá đáng.

Nhưng nếu Hoan Hoan kết hôn tự lập gia đình thì phải chú ý:

"Hoan Hoan, trên đời có người tốt cũng có kẻ xấu, lòng tốt của cậu chỉ nên dành cho người đối xử tốt với cậu thôi."

Lâm Hoan Hoan biết Cố Uẩn Ninh vì tốt cho mình, liền gật đầu: "Sau này tớ sẽ chú ý, Ninh Ninh, cậu yên tâm."

Chưa đầy hai mươi phút sau, chuyện vợ của phó đội trưởng mới đến rất ghê gớm đã lan truyền khắp nơi.

Rõ ràng trông xinh đẹp như vậy mà lại là đồ đanh đá!

Lòng dạ chắc chắn cũng đen tối!

Con dâu của Trương xưởng trưởng là Lâm Kiều Kiều làm nhân viên bán hàng, lúc về nhà cô đưa túi kê vừa mua cho Hồ Thái Hoa, nói:

"Mẹ, mẹ bảo người cứu Lộ Bảo tên là Cố Uẩn Ninh đúng không?"

"Ừ, đúng rồi!"

Hồ Thái Hoa cất túi kê vào tủ, cười nói:

"Sao thế, hôm nay con gặp cô ấy à? Cố y sinh có phải rất xinh đẹp không? Mẹ sống ngần này tuổi rồi mà thực sự chưa thấy ai xinh hơn cô ấy đâu!"

Mấy ngày nay, Hồ Thái Hoa ở nhà cứ luôn miệng khen Cố Uẩn Ninh vừa đẹp vừa tốt bụng lại cứu Lộ Bảo, không tin y thuật của cô cô cũng không giận, lời lẽ khen ngợi rất nhiều, Lâm Kiều Kiều nghe đến sắp chai cả tai.

Lúc này nghe bà nói tiếp, Lâm Kiều Kiều nhíu mày:

"Con không gặp cô ta, nhưng mọi người đang bàn tán xôn xao, bảo cô ta là đồ đanh đá. Mẹ à, con cảm thấy chuyện cô ta cứu Lộ Bảo có khi là cố ý đấy, hạng người tâm cơ sâu xa như vậy, tốt nhất nên tránh xa ra một chút."

Một bà nội trợ mà lại ghê gớm thế, chắc chắn hôn nhân cũng chẳng hạnh phúc gì.

Đâu có như cô, chồng yêu chiều, mẹ chồng thương.

Lâm Kiều Kiều trong lòng dâng lên niềm tự hào không thốt nên lời.

Hồ Thái Hoa nghe lời này thấy không lọt tai.

"Kiều Kiều, Cố y sinh là ân nhân cứu mạng của Lộ Bảo nhà mình, chúng ta không được quên ơn!"

Bà là người nông thôn, vì thế đối với cô con dâu người thủ đô này luôn rất tôn trọng.

Nhưng ơn cứu mạng lớn hơn trời, bất kể thế nào cũng không được quên.

"Nhưng cứu người là thiên chức của bác sĩ mà mẹ, mẹ không có kiến thức nên không biết có những kẻ tâm cơ nhiều lắm..."

Trương Đông Thuận vừa bước vào cửa đã nghe thấy vợ nói mẹ mình như vậy, liền cau mày quát:

"Kiều Kiều! Sao em lại nói chuyện với mẹ như thế?"

Lâm Kiều Kiều thấy anh về, thoáng chút chột dạ. Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, nói: "Đông Thuận, em cũng là sợ mẹ bị người ta lừa thôi."

Lâm Kiều Kiều kể sơ qua sự việc.

"Mẹ, con xin lỗi, con không có ý nhắm vào mẹ đâu."

Hồ Thái Hoa chân thành nói: "Kiều Kiều, mẹ đã tiếp xúc với Cố y sinh vài lần, cô ấy tuyệt đối không phải người xấu."

"Con biết rồi, mẹ!"

Nhưng nhìn biểu cảm của Lâm Kiều Kiều cũng biết cô không hề để tâm, dù sao cũng không phải con gái ruột, Hồ Thái Hoa cũng không tiện nói thêm gì.

Bà mấy ngày nay vẫn luôn chuẩn bị quà cảm ơn cho Cố Uẩn Ninh.

Ngày mai sẽ mang qua đó!

Đàn bà con gái đanh đá một chút thì đã sao?

Chẳng lẽ cứ để người ta chiếm tiện nghi mới gọi là người tốt?

"Mẹ, Lộ Bảo đâu?" Lâm Kiều Kiều liếc nhìn vào phòng nhưng không thấy con trai.

"Ở trong phòng mà, hay là đi vệ sinh rồi?"

Lộ Bảo ngoan ngoãn, chưa bao giờ chạy lung tung.

Trương Đông Thuận nói: "Để con đi xem."

Hồ Thái Hoa bận rộn nấu cơm, kết quả nghe thấy bên ngoài một trận la hét: "Mẹ, Kiều Kiều, mau ra đây!"

Tim Hồ Thái Hoa thắt lại, không kịp mặc áo khoác đã vội chạy ra, thấy Trương Đông Thuận đang bế Lộ Bảo người mềm nhũn như sợi bún chạy tới, hét lớn:

"Mau lấy tiền, đưa Lộ Bảo đi bệnh viện!"

Hồ Thái Hoa lúc này mới thấy mặt Lộ Bảo trắng bệch, đôi mắt to đẹp nhắm nghiền, môi tím tái, rõ ràng đã mất đi ý thức.

Lâm Kiều Kiều thấy con trai như vậy, chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

"Lộ Bảo ơi!"

Lâm Kiều Kiều gào khóc thảm thiết!

BÌNH LUẬN