Triệu Xuân Hoa nghe vậy khóc không thành tiếng, trông rất thảm hại.
Người xung quanh thấy thế bắt đầu chỉ trích Lục Lẫm:
"Anh không phải phó đội trưởng sao? Sao có thể không quản? Mau can ngăn đi chứ!"
Lục Lẫm cười khẩy: "Giỏi thì nhào vô!"
Bốn chữ đơn giản trực tiếp làm người kia nghẹn họng.
Bà ta mà đánh thắng được Lý Hữu Tài thì còn cần tìm người chắc?
Lục Lẫm chẳng buồn quan tâm, anh gật đầu với Chính ủy Lâm rồi quay người bỏ đi.
Chính ủy Lâm đau đầu.
Lục Lẫm bây giờ tính tình thay đổi rất nhiều, làm ông suýt quên mất trước đây Lục Lẫm vốn là một kẻ ngang tàng.
Cũng tại Triệu Xuân Hoa, dám dùng Ninh Ninh để đe dọa Lục Lẫm, bị đánh cũng là đáng đời.
Nhưng Lục Lẫm là phó đội trưởng có thể đi, còn ông là đội trưởng thì không thể không quản.
Ông chỉ đành ở lại dọn dẹp bãi chiến trường.
Lưu Kế Nghiệp đứng cách đó không xa nhìn cảnh này, chân mày hơi giãn ra.
Người từ quân đội ra thường chú trọng phục vụ nhân dân, Lục Lẫm lại có thể đứng nhìn Triệu Xuân Hoa bị đánh mà không quản, rõ ràng không phải là người do quân đội phái tới.
Còn về Lâm đội trưởng, tuổi tác lớn thế kia, sớm đã đến tuổi nghỉ hưu, không đáng lo ngại.
Đã vậy, hắn không còn lo lắng gì nữa, trực tiếp đi tìm Trương xưởng trưởng.
"Xưởng trưởng, xưởng thép số 2 đang mở rộng quy mô, xưởng thép số 1 chúng ta cũng không thể tụt hậu được!"
"Xưởng thép số 2 có chữ 'số 2', vốn dĩ địa vị đã định sẵn rồi, kết quả bây giờ làm rầm rộ như thế, rõ ràng là muốn tranh vị trí dẫn đầu với xưởng thép số 1 chúng ta, đúng là đảo lộn tôn ti!"
Tuyết Mai đã nói ra danh tiếng của ông, vậy mà tên họ Lương ở xưởng thép số 2 kia vẫn dám trực tiếp đuổi Tuyết Mai ra ngoài, rõ ràng là không nể mặt ông!
"Xưởng thép số 2 này rõ ràng là coi thường ông đấy, xưởng trưởng!"
Lưu Kế Nghiệp vừa thêm mắm dặm muối vừa nói, đôi mắt ti hí lóe lên tia độc ác:
"Phải cho xưởng thép số 2 một bài học mới được!"
Trương xưởng trưởng nhíu mày, có chút không vui:
"Kế Nghiệp, lần trước tôi đã nói với ông rồi, xưởng thép số 2 có tuyển dụng hay không là tính toán riêng của họ, không liên quan gì đến chúng ta cả. Ông có thời gian nói xưởng thép số 2 thế này thế nọ, không bằng nghĩ cách làm sao cải tiến kỹ thuật cho xưởng thép số 1 chúng ta đi."
Lưu Kế Nghiệp vốn xuất thân từ thợ kỹ thuật, nhưng từ khi lên làm lãnh đạo, hắn chẳng còn mặn mà gì với sản xuất và công nghệ nữa.
Suốt ngày chỉ lo mấy chuyện lăng nhăng, đấu tố người này người nọ, chẳng làm được việc gì chính đáng!
Lần trước hai người cãi nhau cũng là vì chuyện này.
Ai ngờ Lưu Kế Nghiệp vẫn chứng nào tật nấy.
"Xưởng trưởng..." Lưu Kế Nghiệp không cam tâm.
Nhưng không đợi hắn nói thêm, Trương xưởng trưởng đã xua tay: "Ông nên xuống xưởng mà xem nhiều vào, xưởng thép số 2 phát triển được chắc chắn phải có điểm hơn người của họ. Tôi đã nói với Lương xưởng trưởng rồi, ngày mai để ông sang đó tham quan một chuyến."
Lưu Kế Nghiệp vừa định từ chối, nhưng chợt nghĩ đến điều gì đó, hắn vội vàng đồng ý:
"Được, tôi hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
Trương xưởng trưởng nhìn bóng lưng hớt hải của hắn mà thở dài.
Hy vọng Lưu Kế Nghiệp có thể làm được chút việc ra hồn!
Dưới lầu, Lục Lẫm lấy cuốn sổ nhỏ ra, ghi chép lại những điểm chính trong cuộc trò chuyện của hai người.
Thính lực của anh vượt xa người thường, tuy cửa sổ văn phòng xưởng trưởng đang đóng, nhưng đứng dưới lầu Lục Lẫm vẫn có thể nghe rõ.
Hiện giờ xem ra, Trương xưởng trưởng là người khá chính trực, còn tên phó xưởng trưởng họ Lưu này thì chuyện mờ ám không ít, nghi vấn khá lớn.
Nhưng đặc vụ đã ẩn mình thì không dễ bị phát hiện như vậy, vẫn cần phải quan sát thêm.
Lục Lẫm cất cuốn sổ, thản nhiên rời đi.
...
Tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Hoan Hoan chạy ra mở cửa, thấy một người phụ nữ trung niên mặt mũi bầm dập được mấy bà thím vây quanh đứng ở cửa.
Trong đó có hai người trông khá quen mặt.
"Các bà tìm ai?"
"Tôi tìm Cố y sinh." Triệu Xuân Hoa làm ra vẻ rụt rè, vừa mở miệng nước mắt đã lã chã rơi.
Lâm Hoan Hoan thấy rất khó hiểu, cô tính tình thẳng thắn, nói:
"Có chuyện gì thì nói đi, bà tự dưng khóc lóc cái gì thế!"
"Tôi muốn tìm Cố y sinh."
Triệu Xuân Hoa cứ lặp đi lặp lại câu đó, như thể không biết nói gì khác.
Đối với loại người cứ thút thít thế này, Lâm Hoan Hoan thấy rất khó chịu, đang định quay đầu gọi Cố Uẩn Ninh thì thấy cô đã bước ra.
Lâm Hoan Hoan vội nói:
"Ninh Ninh, người này tìm cậu, nhưng cứ khóc suốt thôi!" Chỉ sợ là đến kiếm chuyện.
Cố Uẩn Ninh gật đầu ra hiệu đã hiểu, lúc này mới nhìn về phía Triệu Xuân Hoa:
"Cho hỏi bà có chuyện gì không?"
Từ lúc cô ra ngoài, sắc mặt mấy người này đã không mấy thiện cảm, đúng là giống đến tìm chuyện thật.
"Cố y sinh, hu hu... Các người không thể bắt nạt người ta như vậy được!" Triệu Xuân Hoa vội vàng muốn xông vào sân, nhưng bị Lâm Hoan Hoan chặn lại.
Lâm Hoan Hoan bực bội nói:
"Các bà rốt cuộc muốn làm gì? Đây là nhà chúng tôi, không được mời thì đừng có vào, không biết à?"
Ninh Ninh thân thể yếu ớt, lại đang mang thai, nếu bị va chạm thì sao?
Trong nhà không có đàn ông, Lâm Hoan Hoan đã sớm tự đặt mình vào vị trí người bảo vệ.
"Chúng tôi tìm Cố y sinh, chó khôn không chắn đường, tránh ra!"
Cố Uẩn Ninh cười lạnh: "Chó nhà ai chạy đến cửa nhà tôi sủa bậy thế, mau đánh đuổi đi!"
Cố Uẩn Ninh cầm cây chổi bên cạnh lên, dọa người phụ nữ kia sợ hãi lùi lại: "Cô làm gì mà đánh người? Rõ ràng là người nhà cô bắt nạt Xuân Hoa, phải bồi thường!"
Triệu Xuân Hoa hu hu khóc: "Số tôi sao mà khổ thế này!"
Cố Uẩn Ninh nhướng mày: "Bà nói bắt nạt là bắt nạt sao? Bà có bằng chứng không?"
"Tất nhiên là có bằng chứng, cô không thấy vết thương trên mặt và trên người cô ấy sao? Đều là tại chồng cô nên Xuân Hoa mới bị thương, cô phải chịu trách nhiệm!"
"Bà nói láo!"
Lâm Hoan Hoan định xông lên, nhưng bị Cố Uẩn Ninh giữ lại:
"Bà nói vết thương trên người bà ta là do chồng tôi đánh? Đi, giờ chúng ta đi tìm xưởng trưởng, xem xem có đúng là chồng tôi ra tay không. Nếu không phải, các bà phải bồi thường phí tổn thất danh dự cho chúng tôi!"
Cố Uẩn Ninh dáng người không cao, lại gầy, nhưng khi cô đanh mặt lại, có một loại uy hiếp khó tả.
Đám đông lập tức im phăng phắc.
Triệu Xuân Hoa thấy không ai giúp mình, càng thêm tủi thân:
"Chồng tôi đánh tôi, chồng cô đứng bên cạnh cũng không quản... Giờ tôi bị đánh thế này, không làm việc được, ngày tháng sau này biết tính sao đây?"
Nói đoạn, bà ta lại thút thít khóc.
Dù bà ta nói lấp lửng, Cố Uẩn Ninh cũng đã hiểu ra.
"Chồng bà đánh bà, bà không đi tìm chồng bà mà lại đến tìm chồng tôi là cái lý gì! Chẳng lẽ là nhìn trúng chồng tôi rồi? Nhưng chồng tôi không thèm nhìn trúng bà đâu!"
Triệu Xuân Hoa đỏ bừng mặt: "Cô nói bậy! Tôi thèm vào nhìn trúng chồng cô..."
Nếu để Hữu Tài biết bà ta nhìn trúng người khác, chẳng phải sẽ đánh chết bà ta sao!
"Tôi nói bậy? Chính bà tự vác xác đến đòi chồng tôi phải chịu trách nhiệm cơ mà!"
"Tôi không có!"
Triệu Xuân Hoa muốn giải thích, nhưng Cố Uẩn Ninh không cho bà ta cơ hội đó, trực tiếp nắm cổ tay bà ta lôi ra ngoài: "Đi, chúng ta tìm xưởng trưởng phân xử. Xem có phải cứ nhìn trúng chồng người khác là có thể đến đòi chịu trách nhiệm, còn bôi nhọ người ta không."
"Tôi không đi, cô buông tôi ra!" Triệu Xuân Hoa cuống cuồng muốn vùng vẫy, nhưng tay Cố Uẩn Ninh khỏe lạ thường, bà ta hoàn toàn không thoát ra được.
Triệu Xuân Hoa ngây người.
Bà ta đau khắp người, thực sự không thể làm việc tiếp được.
Nhưng Lý Hữu Tài đã nói rồi, nếu bà ta không mang được tiền lương về thì sẽ đuổi bà ta về quê!
Cuộc sống ở thành phố tốt biết bao, chỉ cần phục vụ Lý Hữu Tài và hai đứa con, mỗi bữa còn được ăn no bảy phần.
Triệu Xuân Hoa đương nhiên không muốn, Lý Hữu Tài liền bảo bà ta tìm cách đòi tiền.
Lúc này trong xưởng vẫn chưa tan ca, cô vợ trẻ của Lục Lẫm trông có vẻ hiền lành, Triệu Xuân Hoa liền muốn kiếm chút lợi lộc từ Cố Uẩn Ninh.
Ai ngờ Cố Uẩn Ninh lại khó nhằn đến vậy.
Nếu thực sự làm rùm beng đến chỗ xưởng trưởng, công việc tạm thời của bà ta cũng mất luôn!
"Tôi không đi... tôi không đi!"
Triệu Xuân Hoa liên tục lắc đầu: "Cứu mạng, mọi người cứu tôi với!"
Mọi người theo bản năng lùi lại.
Những người mới đến khác thì khép nép làm người, còn Cố Uẩn Ninh thì hễ không vừa ý là đòi tìm xưởng trưởng!
Loại người gai góc này, ai dám dây vào?