449 Báu vật vô giá
Bà nội Trịnh và bà ngoại vừa ăn vừa trò chuyện thong thả. Trương Quyên thỉnh thoảng lại gắp cho Lâm Phàm và Lâm Duyệt một hai miếng thịt.
"Duyệt Duyệt, ăn nhanh lên, không thì chiều nay đi học muộn đấy."
Lâm Duyệt có chút hối hận vì đã không xin cô giáo nghỉ một buổi chiều.
Lâm Phàm cũng gắp quả trứng gà mình định ăn cho Duyệt Duyệt.
"Cảm ơn chị, em vừa ăn một quả rồi."
Lâm Phàm bình thường cũng hay ăn trứng riêng: "Không sao, chị không thiếu miếng này, em đang tuổi lớn, ăn nhiều vào."
Lâm Duyệt càng vui vẻ ăn.
Lâm Phàm nói: "Lát nữa em cứ đi xe đạp của mẹ đến trường, nhưng nhớ khóa xe cẩn thận, chiều tan học lại đạp về."
Lâm Duyệt nghe được đi xe đạp đến trường, vui đến mức như muốn bay lên.
"Cảm ơn mẹ, cảm ơn chị."
"Hai bà ơi, hai bà cũng ăn nhiều vào ạ."
Bà nội Trịnh cười nói: "Xem kìa, Tiểu Duyệt của chúng ta là một đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép, đúng là nhờ bà thông gia dạy dỗ tốt."
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ ơiii