Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 540: Tạ Vân Kính bị đánh

Nói sao đây cho phải nhỉ?

Khi Tạ Vân Khanh trở về, oai phong không hề nhỏ chút nào, đúng là diễn kịch thì phải đóng trọn vẹn.

Tại lầu nhì, từ xa trông thấy có vài chiếc xe tiến đến, Chu Linh còn đến bên gương xem xét lại trang điểm của mình.

Ồ, trông tiều tụy thật.

Y nhiên là phù hợp với hình tượng người vợ khắc khoải lo lắng chồng mình, ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên.

Xác định trang điểm không sai sót, Chu Linh liền vội vã chạy đến bên cửa, làm dáng vẻ mong ngóng, nhìn ra xa tỏ rõ nỗi niềm mong đợi.

Trong ánh mắt ấy, đoàn xe dài mau chóng đến trước biệt thự rồi từ từ dừng lại.

Người đầu tiên xuống xe là bọn vệ sĩ, kế đến là thư ký khá quen thuộc với Chu Linh.

Chu Linh vẫn cảm nhận rõ sau khi đấy người kia bước xuống, liếc nhìn mình một cái với ánh mắt tràn đầy thương tiếc không dấu được.

Hóa ra tất cả đều biết rằng Tạ Vân Khanh đã đổi lòng tìm niềm vui mới rồi.

Chỉ có nàng vợ này vẫn chưa hay biết mà thôi.

Chu Linh quả thật làm bộ ngơ ngác không biết gì, xe ngừng, nàng lập tức rảo bước đón chồng với vẻ mặt vừa vui mừng vừa sốt ruột.

Mới đi được vài bước thì Tạ Vân Khanh đã từ chiếc xe thứ ba bước xuống.

Khắp người chẳng lộ dấu vết đau thương gì.

Nhưng y xuống xe không ngoảnh nhìn Chu Linh lấy một lần, mà quay người cúi thấp thò tay rước xuống một thiếu nữ trong chiếc y phục trắng muốt, khí chất tựa như bông huệ thanh khiết.

Nàng thiếu nữ vừa xuống xe thì nhìn quanh một lượt, vẻ mặt e dè sợ sệt.

Trước cảnh lạ, dường như nàng rất sợ hãi, liền thu mình sát thất tráng Tạ Vân Khanh.

Ừ, dung mạo này, khí chất ấy, quả thực hợp với nữ chính trong các truyện tổng tài bá đạo.

Chu Linh giả như không trông thấy cảnh thân mật ấy, mỉm cười tươi rảo bước tiến về phía Tạ Vân Khanh.

“Vân Khanh, chàng đã trở về!”

Như đoán trước, Tạ Vân Khanh lách người tránh né khiến Chu Linh lao tới.

Hắn còn hết sức khéo léo kéo thiếu nữ đứng bên cạnh ra ngoài, như sợ Chu Linh vô ý va phải nàng.

Chu Linh bị Tạ Vân Khanh tránh mặt, thoáng giật mình, đầu tiên là ngạc nhiên, rồi còn cảm thấy khó tin.

Ấy nhưng nàng không so đo, lại quay người với nét mặt lo âu hỏi han:

“Vân Khanh, phải chăng ngươi có thương tích? Nặng hay nhẹ?”

Cảnh quanh bỗng ăm ắp im lặng, chỉ có Chu Linh một mình lên tiếng.

Mọi người đều nhìn nàng.

Một số quen biết khẽ quay mặt đi, không muốn chứng kiến cảnh tượng như vậy.

Còn Tạ Vân Khanh, đích thân được Chu Linh quan tâm, lại xem nàng như người xa lạ khó chịu.

Ánh mắt chẳng chút cảm tình, thậm chí phảng phất ghét bỏ.

Chà, ánh mắt đó khiến Chu Linh khó chịu vô cùng.

Nàng đã chẳng muốn diễn tiếp nữa.

Dẫu có là sức mạnh của cốt truyện, Chu Linh cũng không tin được một người có thể thay đổi nhanh đến thế.

Dám dùng ánh mắt đó nhìn nàng, nhất định phải cho hắn một trận.

Chu Linh vừa định thu lại sắc mặt thì Tạ Giang Dã từ sau xe lao tới, chắn ngay trước mặt nàng, mắt ngập tràn tức giận nhìn thẳng Tạ Vân Khanh.

“Tiểu thúc phụ, ngươi không thể đối đãi Chu Linh tỷ tỷ như thế được.”

“Ngươi mới là kẻ phụ bạc nàng ấy.”

“Phải mau thành tâm tạ lỗi với nàng.”

Nói rồi, y giơ tay chỉ thiếu nữ đứng bên cạnh Tạ Vân Khanh, tức giận rằng:

“Ngươi không nên mang người đàn bà đó về đây.”

“Đây là nhà của Tạ Vân Khanh và Chu Linh tỷ tỷ, sao có thể đem giai nhân ong bướm bừa bãi đưa về?”

Tạ Giang Dã tức muốn chẳng gọi Chu Linh là tiểu thê nữa.

Bởi Tạ Vân Khanh không đáng với nàng ấy.

Trong giai tầng này, đàn ông thay lòng đổi dạ là thường tình.

Ấy thế mà chưa từng thấy kẻ nào thô bỉ như Tạ Vân Khanh.

Đêm y gặp nạn, Chu Linh đã vội vã tới tận Thâm Thành, đau lòng đến ngất xỉu.

Nàng bỏ bê bữa ăn, đêm ngày ngóng đợi tại khách điếm.

Cuối cùng buộc lòng trở về kinh đô.

Dù trở về, hằng ngày vẫn điện thoại hỏi tình hình.

Đằng này, hôm sau Tạ Vân Khanh điện lại chẳng thèm một lời nhắc tới vợ.

Sau khi về lại, còn dẫn theo một mỹ nhân như thể đó là tình đầu của đời mình.

Lại ở trong lúc không hề báo trước ý định với Chu Linh, liền đưa người vào cửa.

Thật là kinh tởm đến cùng cực.

Thiếu nữ đứng bên cạnh Tạ Vân Khanh như bị lời lẽ của Tạ Giang Dã làm sợ hãi, e dè ẩn mình sau lưng y.

Tạ Vân Khanh quay đầu ra vẻ dịu dàng an ủi:

“Đừng sợ! Có ta đây.”

An ủi mỹ nhân xong, Tạ Vân Khanh quay sang sắc mặt lạnh lùng nhìn Tạ Giang Dã.

Lạnh lùng đáp:

“Tạ Giang Dã, chuyện của ta há phải chuyện ngươi được xen vào?”

Dẫu có phần sợ hãi, Tạ Giang Dã nghĩ tới những việc Tạ Vân Khanh đã làm, lập tức ngẩng cao cổ nói:

“Ngươi tự làm những việc vô liêm sỉ ấy, ta sao không thể nói chăng?”

“Mang giai nhân ngoài về nhà, ngươi có nghĩ tới Chu Linh tỷ tỷ sẽ nghĩ thế nào không?”

“Ngươi có tôn trọng vợ mình sao?”

“Dù ngươi đã đổi lòng yêu người khác, chẳng phải nên về nhà nói chuyện với vợ trước sao?”

“Ngươi từng nói phụ thân ta không biết giữ dáng, nay ta thấy người vô liêm sỉ nhất chính là ngươi.”

“Phụ thân dù đa tình, chí ít không mang thiếp muội lộ liễu về cho vợ thấy, về nhà chứ.”

“Ngươi hoàn toàn chẳng biết thế nào gọi là tôn trọng!”

Tạ Vân Hạc không chen vào can thiệp, đứng yên nhìn con trai chửi mắng em út.

Ngày trước Tạ Vân Khanh từng phê phán phong cách y, ai ngờ giờ y lại chẳng ra gì hơn.

Tạ Vân Khanh xưa chỉ trích y, giờ y con cũng mắng lại hắn.

Cũng xem như vay nên phải trả!

Trên mặt Tạ Vân Hạc chỉ thấy như đang xem kịch vui, quyết chẳng xen vào.

Nhưng xem lâu lại nhận ra điều lý thú.

Đó là đệ tỷ của y, dường như không giống bình thường.

Lúc này, Chu Linh bị Tạ Giang Dã chặn sau lưng, nét mặt lo sợ, sầu bi vỡ tan hết.

Trái lại, nàng dùng ánh mắt tò mò như xem sinh vật lạ để nhìn Tạ Vân Khanh.

Đôi mắt xinh đẹp không chút cảm xúc, chỉ trừ lạnh lùng thăm dò.

Nhìn cảnh đó, Tạ Vân Hạc nhíu mày.

Chẳng là chuyện chẳng hề tẻ nhạt.

Sắp tới còn nhiều điều đáng chú ý.

Nghe lời Tạ Giang Dã, Tạ Vân Khanh khẽ cười khẩy một mũi.

“Ta nhớ chàng ra vẻ thích nàng ấy mà!”

“Giờ ta chẳng cần nàng nữa, ngươi lẽ ra phải vui mới phải.”

“Đừng lo, dù ngươi có nhặt người ta bỏ rồi, ta cũng... a...”

Chưa kịp hết lời, Tạ Vân Khanh liền bị một cước dứt khoát của Chu Linh đá bay hơn mười trượng.

Thân hình hắn va thẳng vào tường nhà, rồi ngã xuống đất cuộn tròn, tay ôm chặt bụng, cổ căng đầy gân xanh.

Cả người co giật nằm rên rỉ trong đau đớn.

Xung quanh bỗng chốc lặng như tờ.

Mọi người đều nhìn Chu Linh thản nhiên rút chân lại, nhàn nhạt cười nhìn Tạ Vân Khanh nằm vật vã trên mặt đất nhọc nhằn.

Thản nhiên nói:

“Lời nói chẳng hay, đa phần vì thiếu giáo dục.”

“Ta người này chẳng có sở thích gì khác, chỉ thích giáo huấn người mà thôi.”

Mãi khi Chu Linh lên tiếng, mọi người mới chợt tỉnh.

Cô thiếu nữ y phục trắng ngỡ ngàng đứng trơ mắt, rồi hét lên một tiếng, gấp rút chạy đến bên Tạ Vân Khanh.

Nàng ngã lên thân hắn, giọt lệ từng từng lăn dài.

Miệng liên tục hỏi:

“Vân Khanh, chàng sao rồi? Chàng có sao không?”

“Vân Khanh, đừng có chuyện gì chứ!”

“Mất chàng rồi, ta phải làm sao đây?”

Đề xuất Cổ Đại: Thù đã báo xong? Nhiếp Chính Vương khiêng ta về phủ sinh hài nhi!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện