Cùng nàng đi vào còn có hai người khác, nhìn thần thái diện mạo đều là những văn sĩ trẻ tuổi chừng hơn hai mươi. Vì vừa nghe thấy tiếng tọa sư nổi giận nên lúc này bọn họ không giấu nổi vẻ lo âu, ánh mắt phiêu hốt. Điều này cũng chẳng trách được bọn họ, bởi lẽ việc khảo hạch xưa nay đều do tọa sư sắp xếp, học cung ít khi can thiệp, dù có bị giận lây thì học trò đa phần cũng chỉ biết tự nhận xui xẻo.
Bước qua cánh cửa nhỏ, mấy người giao nộp phù bài của Võ Ngự khoa. Trong năm người ngồi phía trên, người phụ nữ ở vị trí cuối cùng lên tiếng: “Kỳ thi võ khoa lần này chỉ có ba người các ngươi thôi sao?”
Triệu Thuần thấy nàng ta mày liễu dựng ngược, ngữ khí không có ý trách cứ, chỉ là cảm thán: “Thật là năm sau lại ít hơn năm trước.”
Một người khác lên tiếng an ủi: “Nhánh Cô Tạ chúng ta xưa nay trọng văn khinh võ, cũng may có Sách Đồ thượng sư dũng mãnh vô song. Đợi đến khi Đan Khâu luận hội kết thúc, trấn áp được nhánh Thiếu Thất, đoạt thêm vài cuốn Thánh nhân võ thư,...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 58 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Huyền Huyễn: Thần Đình Đại Lão Trùng Sinh Ký
[Trúc Cơ]
Giữa chương 382 và 383 thiếu nội dung rồi
[Pháo Hôi]
Mong thêm chương ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn nhà đã lên chương ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều