Đối với Chu Linh mà nói, có được Tô Lâm Lang như là một ngoại trợ, thì chốn thi cử này chẳng khác nào món ăn dưa cho nàng vậy.
Vừa nộp bài xong, nghe chung quanh người người đều tranh nhau đối đáp lời giải, Chu Linh thầm lặng, không nói lời nào, đĩnh đạc bước ra khỏi phòng thi.
Người khác hết sức tính toán muốn làm đúng thêm một câu, còn Chu Linh lại hết sức cân nhắc mình nên làm sai câu nào.
Bởi kẻ khác đều mong lấy điểm tuyệt đối, song nàng thật chẳng hề có ý muốn như thế chút nào.
Những đề mục này nàng học rất thuần thục, thế nhưng thật không muốn có tiếng là được điểm tuyệt đối.
Có điểm tuyệt đối, nghe người ta khen ngợi thì đương nhiên dễ chịu, nhưng cũng phải tính xem lên đại học có thể giữ mãi được hình tượng ấy hay không.
Đối với Chu Linh mà nói, điều đó chẳng khác nào lên trời cao vậy.
Cố gắng học tập tất nhiên khả năng đỗ đạt là cao, song nàng thật chẳng muốn phải cố gắng đến mệt nhoài.
Người khác mệt mỏi vì thi cử, còn nàng lại mỏi mệt vì phải sửa bài, tính điểm.
Thi cử, người người tính đáp án, còn nàng chỉ tính điểm số.
Phải bảo đảm mình vừa có thể đỗ đại học kinh đô, lại không để cho ai chú ý quá mức.
Ôi trời ơi, Tô Lâm Lang kia, sao lại đưa bài gốc cho nàng, lại bắt nàng làm nhiều lượt như thế, từng dấu chấm câu cũng thuộc nằm lòng.
Họa Thành Nghiêm và mấy người thấy Chu Linh mang sắc mặt chẳng vui, thầm yên cả lòng.
Sắc mặt này, chẳng phải là thi không được hay sao?
Mỗi người đều vội nhìn nhau trao đổi ánh mắt, nhắc nhở nhau sau này đừng nhắc đến chuyện thi cử, e mất lòng người.
Thế nhưng, ý nghĩ của Họa Thành Nghiêm lại khác.
Hắn biết trình độ của Chu Linh, nàng chẳng thể nào làm không tốt được.
Vậy chừng như nàng mỏi mệt vì thi cử ư?
Họa Thành Nghiêm tiến đến gần, cầm lấy túi bút trong tay Chu Linh, nhẹ giọng hỏi:
— Mệt rồi phải không?
Chu Linh dựa vào người Họa Thành Nghiêm, uể oải đáp:
— Mệt, mệt cả lòng.
Họa Thành Nghiêm chẳng hiểu lý do.
Hắn đưa đồ vật trong tay cho Lam Uyển Quân bên cạnh, rồi quỳ xuống trước mặt Chu Linh nói:
— Em nói lưng anh ấm áp lắm, lên đây đi, anh cõng em về nhà, hãy nghỉ ngơi cho đủ.
Hành động này khiến nhiều người xung quanh dõi theo không rời.
Thế nhưng mọi người cũng chỉ thoáng nhìn rồi lại tiếp tục sa vào thế giới riêng đi về phía trước.
Bởi ai nấy đều đang nhớ lại bài thi mình làm ra, có đâu tâm tư rảnh rỗi mà để ý đến việc họ làm.
Hơn nữa, người ta là vợ, mệt mỏi thì chồng cõng có chi là không nên?
Hiện nay thời thế đã khác xưa.
Nhìn thấy Họa Thành Nghiêm quỳ trước mặt, Chu Linh khẽ cười rồi vùi đầu vào lưng hắn.
Lam Uyển Quân cùng mọi người nhìn hai người, cười khẽ rồi rủ nhau về nhà, chẳng ngăn trở đôi uyên ương.
Nơi thi cử không cách xa nhà Họa gia mấy, Họa Thành Nghiêm thế là cõng Chu Linh trên lưng mà đi về.
— Thân trọng lượng nhởn nhơ như trước đây, chẳng thấy phình lên chút nào.
Họa Thành Nghiêm đung đưa dáng người bên trên.
Nếu không phải nàng mỗi năm đều đi kiểm tra thân thể, hắn còn tưởng người kia sao sao ấy.
— Hừ, phải chăng ngươi đợi đến khi ta phì ra, ngươi mới tìm lý do không cõng ta nữa?
— Nói cho ngươi biết chuyện đó tuyệt đối không có đâu!
Nghe nàng còn có tâm trạng đùa cợt, Họa Thành Nghiêm biết lần này có lẽ thi cử ổn.
Hắn cười nói:
— Yên tâm, dù ngươi mập bao nhiêu, ta cũng cõng nổi!
— Đừng xem thường chồng ngươi, cho dù tăng gấp đôi cân nặng, đối với ta cũng là chuyện nhỏ!
— Tốt lắm! Ta sẽ ăn thật no, tăng cân đến một gã mập mạp, rồi làm cho ngươi phải hổ thẹn!
— Ha ha ha!
Ánh chiều tà nhuộm vàng nhè nhẹ qua những cành cây khô, lọc thành muôn mảnh vàng vụn rơi xuống đất.
Thân hình to lớn của Họa Thành Nghiêm đứng chắn gió mưa cho kẻ trên lưng, người nằm trong lòng hắn co quắp, tận hưởng hơi ấm phía sau.
Ánh dương tàn kéo dài bóng họ, cùng tiếng bước chân của hắn trên con đường không quá dài, thong dong lặng lẽ tiến dần về nhà.
Cõng Chu Linh chẳng phải là gánh nặng gì đối với Họa Thành Nghiêm.
Hắn rất thích cảm giác nàng tựa vào mình để hút lấy hơi ấm.
Ngước nhìn con đường thẳng tắp phía trước, hắn như thấy được hình ảnh hai người tuổi đầu bạc trắng, vẫn cõng nàng trở về ngôi nhà quạnh hiu này.
Chưa biết lúc ấy nàng còn dám để hắn cõng không, liệu có khó chịu vì tay chân hắn đã không còn linh hoạt nữa?
Suy tưởng đến chỗ ấy, mép môi Họa Thành Nghiêm khẽ nhếch lên, ánh mắt chan chứa niềm vui.
Khuôn mặt cương nghị bấy giờ biến nên vô cùng dịu dàng.
...
Kết thúc kỳ thi đại học, Chu Linh nằm tại nhà mấy ngày liền.
Nàng vốn là chim non bay sớm hai năm, giờ đây cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi lấy lại sức.
Bởi nàng cần thi tốt, Họa Thành Nghiêm ở nhà một mình hơn hai tháng trời.
Thi cử đã xong, cho nàng nghỉ ngơi một ngày, rồi hai người lại quấn quýt đùa vui mấy ngày liền.
Chu Linh chẳng hiểu lối chung sống của đôi vợ chồng khác ra sao, nhưng nàng cảm thấy kiểu sống của hai người mình thật tốt đẹp.
Chẳng cần lúc nào cũng dính lấy nhau, nhưng cũng không xa cách quá lâu.
Hai bên đều có công việc riêng để làm, không dồn toàn bộ tâm lực vào nhau.
Chu Linh không biết Họa Thành Nghiêm suy nghĩ thế nào, song nàng cảm thấy lối sống này thật hài hòa.
Nếu cứ như thế này, ở bên Họa Thành Nghiêm trọn đời cũng chẳng phải điều gì không thể.
Thực tế chứng minh, có nhiều suy nghĩ chỉ nên dừng lại làm ý tưởng mà thôi.
Khi Chu Linh như thường lệ đến nhà Dương Vũ Hàng hóng ăn uống, nàng ngỡ ngàng nghe chuyện về Họa Thành Nghiêm do Dương Mộc Dương kể ra.
Chu Linh và Dương Mộc Dương ngồi trên ghế sofa tại nhà Dương Vũ Hàng, mỗi người cầm một cái bánh bao thịt, vừa xem tivi vừa nhấm nháp.
Đó là bánh làm từ thịt bò do bà ngoại Dương Mộc Dương không lâu trước gửi đến, vỏ bánh mỏng, nhân đầy, cắn vào thơm lựng nơi đầu lưỡi.
Cũng có phần cho Chu Linh, nhưng nàng bận thi cử nên để trong tủ lạnh chưa dùng tới.
Dương Mộc Dương lén lút nhìn vào bếp, thấy mẫu thân không chú ý, liền tiến đến cạnh Chu Linh thì thầm khoe:
— Chị ơi, em có một bí mật muốn nói với chị.
Chu Linh không thèm để ý, chẳng quay đầu nhìn lấy.
— Nói đi!
Hừ, đứa nhỏ này có gì bí mật đâu.
— Em nghe bố mẹ em nói, lãnh đạo bên bộ đội có ý muốn mời chú Họa đi đâu đó, em nghe không rõ, hình như rất xa.
— Nghe nói là phải đi xa rất lâu.
— Nghe bố nói chú Họa nên đi, đó là một cơ hội rất tốt.
— Thế nhưng hình như chú Họa đã từ chối.
— Lãnh đạo vẫn đang khuyên bảo chú ấy.
— Em nghe bố nói chú Họa không đi, có lẽ là vì chị.
Chu Linh ngừng nhai bánh bao.
Nàng quay đầu nhìn Dương Mộc Dương đầy vẻ bí ẩn, giơ ngón tay chỉ mình mình.
Nàng hỏi với vẻ khó tin:
— Có liên quan đến ta sao?
Nàng, Chu Linh, một người tuân thủ pháp luật, gia thế tám đời nông dân, giúp người vui lòng, dũng cảm xả thân, tài năng xuất chúng, sao có thể ảnh hưởng đến công việc của Họa Thành Nghiêm được?
Đùa nhau chứ.
Đừng nói mười năm đã qua, ngay cả trong mười năm ấy, thân phận nàng cũng không có chút sơ hở nào!
Nàng có thể ảnh hưởng gì đến công việc của Họa Thành Nghiêm?
Nàng đâu cột chặt hắn không cho làm việc, hắn muốn đi công tác thì cứ đi thôi!
Trước ánh mắt nghi hoặc của Chu Linh, Dương Mộc Dương gật đầu rất kiên quyết:
— Vâng, em nghe bố nói rồi, hình như đúng là vì chị.
Đề xuất Ngọt Sủng: Nhịp Tim Nơi Y Trạm