“Mẫu thân, nô cùng đã dẫn theo vài vị tỳ thiếp đến trợ giúp!”
Xa xa, Chu Linh vọng tiếng gọi dặn dò với Vinh Khánh Tuyết, người đang trong sân chỉ huy bọn người bưng bát đồ đạc.
Tháng tư, năm 1975, Ôn Bá Văn được điều về kinh đô, gia quyến theo bước mà chuyển đến nơi đây.
Nay đã quay lại kinh đô, tất nhiên phải cùng Ôn lão gia đã về hưu chung sống một chỗ.
Sống với tuổi già, dù có người hầu hạ chăm sóc bên cạnh, song vẫn cần có thân thích bên mình đồng hành.
Có duyên thế sự thật là lão Ôn lão gia nghỉ hưu trốn về khu vực ngay gần nhà họ Hoắc.
Khởi kế Chu Linh định khi Vinh Khánh Tuyết khởi hành lên kinh đô sẽ đến đón, lại được nàng ta báo không cần, cứ Đến thẳng Gia phủ là được.
Một phần vì họ không yên nhờ tàu hỏa, mà thuê xe riêng đi thẳng về nhà thuận tiện hơn.
Sớm hay muộn nghe tin họ đã tới, Chu Linh dẫn theo phu tử tới trợ giúp bày biện đồ đạc.
“Vào mau!”
Tiếng Chu Linh vang vang, Vinh Khánh Tuyết từ xa đã nghe rõ, miệng không khỏi mỉm cười vẫy tay đáp lại.
Bỗng Chu Linh tới gần, chưa kịp hỏi, nàng nói trước:
“Mẫu thân, nô đã dẫn theo mấy vị trợ thủ đến, có sự gì chỉ thẳng chỉ đường manner nhân quả!”
“Ngươi hà tất nói bậy nhảm!”
Vinh Khánh Tuyết mắng xoa tay trên tay Chu Linh, rồi cười rằng chào mừng Dương Vũ Hàng cùng bọn người.
“Ê, mới hơn một năm chẳng gặp, Dương Vũ Hàng lớn hơn hẳn rồi, sao cao lớn thế hả?”
Vinh Khánh Tuyết cười đưa tay xoa đầu nhỏ của Dương Mộc Dương.
Dương Mộc Dương ngoan hiền đáp rằng:
“Ngoại bà thiện!”
“Tốt! Tốt! Nhanh đem bọn nhỏ vô nhà, trên bàn có đồ ăn.”
“Tiểu Vương đang bếp mont càm cơm rồi, lát nữa cùng hạ tì ăn.”
“Các ngươi đến là về nhà, cần gì mang lễ vật đến đây?”
Thấy người mang theo thức lễ, Vinh Khánh Tuyết có chút than phiền.
Dù có phàn nàn, đó cũng chỉ là nét nghĩa lễ nghi, ai cũng yêu quý vậy.
Dương Vũ Hàng cười nói:
“Mẫu thân, đừng khách khí. Đội chúng ta hay được nghe tin gia đình mới đến, biết nhà đa bề nhọc nhằn, nên đến dây hiến sức cộng tác.”
Diễn kịch chẳng sót một điểm, Dương Vũ Hàng với Chu Linh đều theo nhau nói cười.
Thấy thế, Vinh Khánh Tuyết mỉm cười đáp rằng:
“Thực ra đâu có mấy việc bận, gia viên sắp xếp đâu vào đó rồi.”
“Các ngươi mau vào nghỉ đi, đi cùng Ôn lão gia chơi trò tán phét!”
Nói xong, Vinh Khánh Tuyết ánh mắt lạ, nhìn về Hoắc Thành Nghiêm đứng cạnh bên Dương Vũ Hàng. Nàng chưa kịp hỏi người đó là ai, Hoắc Thành Nghiêm đã mỉm cười đáp rằng:
“Bác mẫu, hạ thần gọi là Hoắc Thành Nghiêm, là bằng hữu của Chu Linh, sinh sống gần vùng này.”
“Hạ thần nghe Chu Linh nói quý vị vừa di chuyển tới, ngẫm rằng đa lượng bộn bề, nên đến xem thử có điều gì giúp đỡ.”
“Xưa nay quấy rầy, mong bác mẫu thứ lỗi.”
Nghe lời này, Chu Linh nhẹ mỉm cười không đáp, Dương Vũ Hàng trắng trợn lộn mắt với y.
Cứ mỗi lần thấy người này, Dương Vũ Hàng ung dung muốn đập hai bạt tai chính mình.
Rõ ràng biết tính chất y như thế, vậy mà lại để lộ lời trong mặt Hoắc Thành Nghiêm.
Bảo rằng hôm nay Chu Linh định dẫn mọi người đến thăm Ôn gia, tiện thể trợ giúp bày biện đồ đạc.
Lúc lên đường, thấy Hoắc Thành Nghiêm xuất hiện - y cũng chẳng chút đề phòng.
Cho dù Chu Linh đã đồng ý làm phu thê với y lại sao?
Hiện tình hai người mối quan hệ không thích hợp công khai.
Dương Vũ Hàng cho rằng Hoắc Thành Nghiêm não bộ tựa như đứa ngốc.
Y không thể khống chế thân mình chờ tới khi Chu Linh ly hôn, lại càng không chờ được sự minh bạch.
Thế gian người thông minh nhìn qua không khó nhận ra.
Tên này đích thị là người vô tâm, thật không đáng tin cậy!
Vinh Khánh Tuyết nghe lời Hoắc Thành Nghiêm liền có cảm giác ý tứ chẳng bình thường, mỉm cười nói:
“Gọi là bằng hữu của Chu Linh há?”
Một nam nhân đến nhà nữ nhân quả có việc gì mà lại tự xưng là bạn mà không phải hôn phu hay thân thích?
Vinh Khánh Tuyết nhìn Chu Linh bên cạnh mỉm cười, dịu lòng tạm thời giấu đi cảm xúc rồi nói:
“Không quấy rầy không quấy rầy, ta mừng nơi này đông đủ chút.”
Nói xong liền dẫn mọi người vào trong.
Trong sân, lính vệ sinh của Ôn lão gia là Triệu Minh chỉ huy mọi người chuyển đồ từ Thành Hồ đi vào nhà.
Ôn Bá Văn đang tiếp nhận công việc tiền nhiệm, bận rộn khó rời bỏ trông nom những chi tiết vụn vặt.
Vinh Khánh Tuyết nắm tay Chu Linh, tay khác nắm lấy Dương Mộc Dương, nói rằng:
“Đây là tổ phụ Triệu nhà con.”
Chu Linh theo tục lệ lễ phép chào hỏi, rồi hậu đội hai người tự giác gia nhập nhóm chuyển vận đồ đạc.
Vinh Khánh Tuyết định gọi họ dừng lại, được Chu Linh kéo đi vào trong nhà.
“Họ là để giúp đỡ, ngươi cấm không cho họ làm thì chắc mấy người hôm nay không được tự tại lên mâm cơm.”
Vinh Khánh Tuyết thò tay chọc cái đầu nàng, mắng rằng:
“Chỉ có ngươi mới dám nói vậy!”
Nàng lại không gọi Dương Vũ Hàng hai người, song tiến vào nhà trước mắt đoái trông mặt Hoắc Thành Nghiêm.
Đưa Chu Linh đến phòng khách trong nhà, bỗng thấy một lão nhân áo mão bạc ngọc ngồi tựa trên ghế sô pha.
Đeo kính lão khoa, tay đang cầm một quyển sách xem rất chăm chú.
Phong thái nhã nhặn, rất giống Ôn Thừa Sơ khiến người vừa nhìn đã kính ngưỡng.
Chu Linh ngó qua cuốn sách trên tay lão là sách về chính trị kinh tế.
Nghe tiếng bước chân vào cửa, lão đặt sách xuống, tươi cười nhìn mọi người tiến vào.
"Tiểu Linh lại về nhà rồi sao?"
Giọng nói nhẹ nhàng, dung mạo hiền từ.
Dù chưa từng gặp Chu Linh lần nào, chỉ gọi tên nàng đã khiến người ta cảm nhận đây chính là đứa cháu bé nhỏ của gia đình, chỉ là lâu ngày chưa gặp mà thôi.
Vinh Khánh Tuyết mỉm cười thúc giục Chu Linh:
“Tiểu Linh, còn đứng đấy làm chi? Mau gọi lão ông!”
Ôn Thừa Sơ mọi việc từ trước đến nay đều biết hết, đương nhiên am tường Chu Linh thân thế.
Chu Linh cười mắt ánh lên:
“Lão ông!”
Âm thanh vang lên đậm đà, trọn vẹn cảm giác thân quen như lâu ngày gặp lại.
Ôn lão gia gật đầu, ánh mắt cười tươi hơn hẳn.
“Ôn tổ phụ an!”
Dương Mộc Dương đứng cạnh cũng lí nhí chào hỏi.
“Phù phù phù đây chính là Dương gia đứa nhỏ rồi! Lại bên ta đến đây ta xem kỹ!”
Ôn lão gia cười hiền hòa liếc tay gọi Dương Mộc Dương lại, cậu bé không e lệ, chạy đến mặt lão ngồi cạnh.
Già trẻ nhanh chóng nói cười rộn ràng.
Song Chu Linh rõ ràng cảm giác được, Ôn lão gia dành cho Dương Mộc Dương chỉ là yêu thương thường tình như các bậc trưởng thượng khác với lớp con cháu, chứ không có sự mong mỏi đặc biệt như với cháu đích tôn.
Ừ, đúng là dung hợp phàm vị của Ôn Bá Văn cùng Ôn Thừa Sơ.
Thấy cảnh già mà trẻ vui đùa, Vinh Khánh Tuyết dắt Chu Linh lên lầu.
“Ngươi kén lấy phòng mà chính ngươi ưng ý.”
“Chẳng mấy chốc ngươi lại có thể trở về đây mà cư trọ.”
Vừa đi vừa nhẹ nhàng thốt ra.
Lựa xong phòng, song đương lưỡng không vội xuống lầu.
Vinh Khánh Tuyết dắt Chu Linh vào phòng mình, ngồi xuống, bắt đầu tra khảo.
“Chỉ nói xem, tên Hoắc Thành Nghiêm kia rốt cuộc là chuyện gì?”
Chỉ nghe lúc hắn nói ra lời nói kia, chỉ kẻ điên mới không nhận ra hai người có mối bất hòa.
Chu Linh cười đáp đậm tình:
“Mẫu thân, ngươi lo gì ấy chứ, vô sự.”
“Chỉ là ta đang tấn phong một người đối tượng mà thôi.”
Vinh Khánh Tuyết ngồi cạnh Chu Linh sững sờ đứng lên.
“Gì cơ?!”
Kinh hãi xong liền cố kìm nén mặt lộ vẻ thẹn thùng, hít sâu mấy hơi, mới thay đổi sang cung cách chững chạc.
Mỉm cười nửa miệng nhìn Chu Linh nói:
“Ngươi vừa rồi nói gì? Mẫu thân chưa nghe rõ.”
Đề xuất Ngọt Sủng: Làm Loạn Hóa Tướng