“Kiến Nghiệp chủ nhiệm, ta…”
Hứa Đông Nam bị người khác kéo đứng dậy từ dưới đất, vừa thẳng người lên thì lại cúi xuống, lúc lấy tay bịt sườn, lúc thì lại lấy tay ép vào phần eo sau lưng.
Khuôn mặt méo mó, thỉnh thoảng lại thở hổn hển.
Thái độ này khiến những người đang đứng chung quanh bỗng dưng ngỡ ngàng, chẳng hiểu y đang làm trò gì.
Trước mắt mọi người đều thấy rõ, Đoạn Gia Thụ đánh rõ ràng chính là vào mặt y, song chỉ vừa đánh hai đấm đã bị người xông vào can ngăn.
Còn về Chu Linh, nàng còn chưa kịp né tránh, làm sao có thể đánh y chứ?
Nhìn Hứa Đông Nam giờ thế này, chẳng phải cố ý giả bộ làm chuyện vu oan chăng?
Hành động kia khiến bao người đứng gần đều âm thầm lùi về phía sau vài bước, e rằng sẽ bị lôi kéo vào sự việc.
Thấy Kiến Nghiệp chủ nhiệm bước đến, Hứa Đông Nam vừa định kêu ca, chưa kịp thốt lên hai lời thì cơn đau nhói ở chỗ mà trước đó Chu Linh đụng trúng lập tức dằn xé thân thể.
Đau đớn ấy khiến y không thể phát ra lời nào.
Một khi không thể tố cáo trước được thì Chu Linh ta càng không khách khí!
Hứa Đông Nam vừa dứt lời thì Chu Linh, ánh mắt đỏ au, đã tiến tới.
“Kiến Nghiệp chủ nhiệm, đó là phẩm chất người đồng chí trong đoàn văn công của ngươi chăng?”
“Nàng đã nói rõ, việc tuyển chọn vai diễn ta hoàn toàn tôn trọng quyết định của đạo diễn và đoàn văn công, sao người đồng chí của ngươi lại một vừa lên là đòi ta sắp xếp vai cho hắn, lại còn nhất định phải là vai quan trọng, diễn ít một chút cũng không được?”
“Nếu ta không đồng ý là muốn cho ta biết thế nào ư?”
“Ta bảo hắn, nếu hắn hứng thú với phim, cứ đi tranh đua như người ta.”
“Chúng ta tuyển lựa hoàn toàn công bằng, tuyệt không làm người có thực lực thất vọng.”
“Ta chỉ nói một câu, hắn đã muốn đánh ta rồi, còn nói muốn giết ta!”
“Trời ơi, trong đoàn văn công của ngươi lại có người như vậy, quả thật chẳng cần tuyển nữa! Trực tiếp chọn hắn làm vai chính rồi!”
Chỉ nghe Chu Linh nói thế, sắc mặt Kiến Nghiệp chủ nhiệm của đoàn văn công liền đen như đáy nồi, cặp mắt chết chóc dán chặt vào Hứa Đông Nam mà hỏi:
“Hứa Đông Nam đồng chí, lời Chu đồng chí đó thật chăng?”
Dẫu rằng Hứa Đông Nam cũng là người của đoàn văn công, song năng lực cốt lõi chẳng ra gì, tự trọng lại cao, mỗi khi xảy ra chút cự cãi là nói người khác khinh thường mình.
Việc này kéo dài đã mấy lần.
Năng lực kém, lại không chịu cố gắng, tự xem bản thân là thiên tài, ngày ngày ngồi đó đợi trời ban phước lành, trong mắt bọn lãnh đạo đoàn văn công đều không tốt.
Ngược lại, Chu Linh đã hợp tác với đoàn văn công nhiều lần.
Tính cách nàng khiêm tốn lễ phép, bất luận quyết định gì của đoàn văn công, nàng đều tỏ thái độ hiểu và chấp nhận, đối đãi mọi người niềm nở, chưa từng có yêu cầu quá đáng.
Lần nào đến tuyển vai trong đoàn văn công, dù là ai, dù có vấn đề gì, nàng đều giải đáp rõ ràng tường tận.
Mọi người đều ghi nhận hình tượng nàng là người tri thức, dịu dàng, phong thái đầy khí chất.
Hai người như vậy đứng cạnh nhau, dù Chu Linh không mở miệng, người ta cũng sẽ ngay lập tức tin nàng.
Nghe người đàn bà không biết xấu hổ là Chu Linh dám đi trước vu cáo, Hứa Đông Nam nghiến răng chịu đau, lớn tiếng quát:
“Đương nhiên không phải vậy, nàng nói dối, nàng lừa gạt, đứa khốn nạn đó!”
Chu Linh bật khóc khe khẽ.
Kiến Nghiệp chủ nhiệm càng thêm tối sầm mặt:
“Hứa Đông Nam, im miệng!”
Hứa Đông Nam tức tối chẳng thèm nghe, tiếp tục nói:
“Bà ta nói dối! Đoạn phim đó ta có để ý đâu! Có người vái lạy ta diễn ta còn không diễn!”
“Ha!”
Người chung quanh nghe lời nói vô liêm sỉ của y liền bật cười châm chọc.
Một kẻ không có thực lực mà dám nói phét thế kia khiến người ta cười chết.
Những người cùng sống trong đại viện với nhà họ Ôn thấy Hứa Đông Nam quả nhiên không sợ chết mà dám chọc giận bà chị dâu độc ác như Chu Linh, đều lắc đầu.
Hứa Đông Nam hết đường rồi!
Muốn khinh bỉ và chê bai, tiếng cười khinh khi ấy khiến y không khỏi cảm thấy ngột ngạt.
Ấy vậy mà khi nghĩ đến chuyện khác, tâm trạng bỗng chốc phấn chấn trở lại.
Một bộ phim dở tệ có gì đáng mà sợ, chờ ta lấy được Ôn Như Ngọc, dựa vào gia thế nhà họ Ôn, muốn cái gì chẳng được.
Suy nghĩ đến đây, Hứa Đông Nam mặc dù chỉ đứng thẳng lên một giây ngắn ngủi, rồi lại vì đau mà cúi xuống.
Y nhìn Chu Linh với ánh mắt căm hờn giả tạo, nói với người đứng bên cạnh:
“Ta chẳng thèm hề mà nói chuyện phim ảnh với nàng, ta và người tình ta đang nói chuyện, nàng đột nhiên như điên dại chạy tới mắng ta!”
“Đúng thế, nàng còn đánh ta, nhìn xem giờ ta đau không đứng nổi chính vì bị đứa đàn bà lăng loàn ấy đánh!”
Nói rồi y quay đầu nhìn Ôn Như Ngọc đứng phía sau Chu Linh, tự tin gọi:
“Như Ngọc, mau đến làm chứng cho ta, những lời ta nói lúc nãy đều là chính xác!”
Hứa Đông Nam hiểu rõ mối quan hệ giữa Chu Linh và Ôn Như Ngọc, song y tự tin vào những thành tựu bản thân đạt được gần đây.
Ôn Như Ngọc giờ đây mắt đầy hình bóng y, nếu nàng vì y mà chết, Hứa Đông Nam có thể chắc chắn nàng sẽ làm theo.
Chỉ là một người chị dâu, làm sao đoái hoài được y?
Một tiểu thư cao cao tại thượng thì làm sao, cuối cùng chẳng phải bị y nắm hết trong tay sao?
Ánh mắt Hứa Đông Nam hiện lên vẻ hả hê.
Chu Linh như mới nghe tin này hỏi ngỡ ngàng ngoái lại, nét mặt đầy không thể tin được.
“Như Ngọc, hắn chính là người tình của nàng chăng?”
Lời này trong mắt người khác chỉ là hỏi thăm bình thường, phần nào cũng có chút buồn tủi.
Song với Ôn Như Ngọc, đó lại là lời đe dọa trắng trợn.
Nghe lời Hứa Đông Nam, Ôn Như Ngọc muốn hết sức giúp đỡ y, tất cả đều là sự thật, lời nói của chị dâu là giả dối.
Nhưng nghĩ đến lời vừa rồi của Chu Linh, Ôn Như Ngọc ngấn lệ, liếc Hứa Đông Nam một cái.
Nàng không thể để Chu Linh có cơ hội làm hại Hứa Đông Nam, nàng phải bảo vệ y.
“Không phải, ta không phải là người tình của Hứa đồng chí! Ta không hiểu sao hắn lại nói thế?”
Lời nói ấy vừa dứt, sắc mặt tự mãn của Hứa Đông Nam liền cứng đờ.
Y không thể tin nổi nhìn Ôn Như Ngọc, không hiểu vì sao nàng lại dối trá.
Chẳng lẽ những cố gắng thời gian qua của y không bằng vị trí nàng ta trong lòng nàng ấy sao?
Không khỏi cười nhạt trong lòng, Chu Linh thầm nghĩ:
Khi nàng hết lòng quan tâm ngươi, quan tâm đến mức chịu thiệt thòi vì ngươi, vậy mà ngươi còn chưa vừa lòng sao?
Ha ha ha! Ta sẽ làm cho ngươi chết khiếp!
Ôn Như Ngọc lẩn tránh sau lưng Ôn Phượng Nghi, hoàn toàn không dám nhìn ánh mắt Hứa Đông Nam.
Lúc này Ôn Phượng Nghi hiện gương mặt nghiêm nghị, bước đến nhìn Kiến Nghiệp chủ nhiệm, lời nói nghiêm túc:
“Kiến Nghiệp chủ nhiệm, Như Ngọc là cháu ta, không phải mảnh đất để đoàn văn công của các ngươi bôi nhọ.”
“Việc này, đoàn văn công các ngươi phải đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, nếu không gia tộc họ Ôn ta tuyệt không buông tha.”
“Đồng chí Phượng Nghi, ta cùng các ngươi hợp tác nhiều năm rồi, ngươi còn chưa rõ cách ứng xử của ta sao?”
“Ngươi yên tâm đi, chuyện hôm nay ta nhất định sẽ làm tới cùng!”
Kiến Nghiệp chủ nhiệm vừa cười hứa hẹn, Hứa Đông Nam chẳng thể tin Ôn Như Ngọc lại phản bội mình, bèn điên cuồng lên tiếng:
“Như Ngọc, Ôn Như Ngọc, ngươi quên rồi sao? Ngươi vừa nói sẽ làm người tình của ta.”
“Như Ngọc, trên đời chẳng ai yêu ngươi hơn ta nữa. Ngươi thật sự sống dằn vặt nhìn ta thế này ư…”
“Phập!”
Lời cuối cùng chưa thốt ra, đích thân Chu Linh giáng một tát vào mặt Hứa Đông Nam khiến y ngã vật lộn xuống đất.
Đề xuất Hiện Đại: Bị Tỷ Tỷ Cùng Phòng Dồn Dập Gửi Tin, Nàng Định Ra Cho Ta Ba Trăm Hai Mươi Tám Điều Quy Củ