Chương 179: Không nhận lỗi hay nhận lỗi, đều đừng mong được tốt đẹp

"Ngươi... ngươi..." Trịnh Thái Phượng bị Chu Linh chọc tức đến run rẩy cả ngón tay, đầu óc choáng váng, chẳng thốt nên lời phản bác.Nhìn nàng mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng kịch liệt như người mắc chứng suyễn, Chu Linh vội vàng lùi lại mấy bước.Chẳng lẽ nào, kẻ này lại mắc chứng suyễn sao? Miệng lưỡi đã kém cỏi, lại còn độc địa đến vậy ư?May mắn thay, nỗi lo của Chu Linh là thừa thãi,...
BÌNH LUẬN