Chương 283: Điện thoại

"Sẽ thích mà."

Vân Kiến vẫn rất thấp thỏm, cậu chưa bao giờ gặp người ông nội trong truyền thuyết, chỉ nghe bà nội nhắc đến, nhưng cậu không dám hỏi, sợ hỏi nhiều bà nội sẽ đau lòng buồn bã.

Thực ra bà nội có chân dung của ông nội, nhưng bà nội không bao giờ cho tụi cậu xem, đều giấu đi, khóa kỹ trong tủ.

Mạt Mạt dọn dẹp xong bếp, dắt Vân Kiến ra ngoài, Vân Bình đang nhảy chân sáo, Vân Kiến quát khẽ, "Không được nhảy, làm em bé thức giấc thì sao?"

Vân Bình thè lưỡi, Vân Kiến dắt tay em trai, "Cô ơi, tụi cháu về đây ạ."

Điền Tình rất thích trẻ con, không yên tâm để hai đứa nhỏ tự về, "Để cô đi cùng các cháu về xem sao!"

Vân Bình vui mừng khôn xiết, "Thật sao ạ? Cô tốt quá đi mất."

Điền Tình đứng dậy, "Đi thôi."

Vân Bình nhìn Mạt Mạt, "Còn chị Mạt Mạt thì sao ạ?"

Mạt Mạt nói: "Chị phải trông Tùng Nhân, mọi người đi đi!"

Cậu nhóc nhỏ, "Đợi em lại tới thăm chị Mạt Mạt nhé."

Mạt Mạt cười, "Được."

Điền Tình dẫn hai đứa trẻ đi rồi, Mạt Mạt khẽ cười, quân khu này đúng là thần kỳ thật, đôi cánh của cô đúng là đủ cứng rồi.

Lúc Điền Tình quay về, trên tay cầm một cái bọc, Tùng Nhân thấy màu sắc lạ mắt, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào đó, Điền Tình cười, "Cái này không cho con chơi được, đây là quần áo của cậu nhỏ con đấy."

Mạt Mạt, "Mẹ ơi, sao mẹ lại mang quần áo của hai đứa nó về đây?"

Điền Tình vừa lôi đồ ra vừa nói, "Đây toàn là quần áo bị thủng lỗ thôi, Vân Kiến đứa trẻ này rốt cuộc không phải con gái, không biết cầm kim chỉ, mẹ đúng lúc đang rảnh nên mang về vá giúp tụi nó."

Mạt Mạt giũ một chiếc áo sơ mi, chỗ khuỷu tay bị rách, Mạt Mạt nói: "Hay là để con vá cho, quần áo tốt thế này, khâu miếng vá lên thì không đẹp, để con thêu cái gì đó lên."

Điền Tình nói: "Cũng được, tay nghề của mẹ không bằng con, giao cho con đấy."

Mạt Mạt đếm thử, "Sáu chiếc, nhiều thế này sao?"

Điền Tình nói: "Hai đứa nhỏ này không thiếu quần áo, trong nhà vẫn còn đồ mới, nhưng đồ hỏng mà cứ cất đi thì cũng không phải cách."

Mạt Mạt cạn lời, "Nhà họ sao mà có nhiều vải thế ạ?"

Điền Tình cười, "Nghe bảo là cụ ngoại gửi cho, nói là sau năm 60, cụ ngoại không ngừng gửi đồ về, năm 65 riêng gạo gửi về đã đủ ăn bao nhiêu năm rồi, còn không ít bột mì nữa, thằng bé còn tiếc nuối với mẹ, bảo là đồ hộp có hạn sử dụng nên cụ ngoại không gửi về bao nhiêu."

Mạt Mạt nghe mà ngẩn người, trong lòng nảy sinh đủ loại suy nghĩ, nhà họ Thẩm đột nhiên hưng thịnh, triều đại thay đổi mà vẫn bình an vô sự, sớm lánh ra nước ngoài, nhìn thế nào cũng giống như có người xuyên không vậy? Hay là có ai đó giống cô, đã từng đến tương lai rồi quay lại?

Tùng Nhân "a" một tiếng, thấy mẹ đang nhìn mình, lại "a" thêm tiếng nữa, hơn nữa tiếng sau còn cao hơn tiếng trước, hưng phấn đạp chân liên tục.

"Mẹ ơi, Tùng Nhân bị sao thế ạ?"

Điền Tình vỗ nhẹ vào mông Tùng Nhân, "Thằng nhỏ này đang tò mò với âm thanh mình phát ra đấy."

Mạt Mạt lo lắng nói: "Không bị hỏng giọng chứ mẹ?"

"Không đâu, vài ngày nữa là nó không hét thế nữa đâu."

Mạt Mạt yên tâm, xoa xoa màng nhĩ, "Cái thằng này, giọng cao thật, nhức cả tai."

"Giọng to thật đấy."

Nửa tiếng sau, Mạt Mạt giũ quần áo, "Xong rồi ạ."

Điền Tình đưa Tùng Nhân cho Mạt Mạt, cầm lấy lật xem, "Con gái mẹ đúng là khéo tay, chẳng nhìn ra dấu vết khâu vá gì cả."

Mạt Mạt đắc ý nói: "Đường thêu của con đâu phải học để chơi đâu."

Điền Tình cất quần áo đi, "Mẹ đi đưa cho Vân Kiến, tiện thể sang xem Hạo Dương luôn."

"Mẹ ơi, mang con cá trong bếp sang cho chị dâu đi ạ!"

Điền Tình xua tay, "Hôm kia mẹ vừa cho nó con gà rồi, không cần đâu, cá này để cho con ăn cho có sữa, đợi vài ngày nữa mẹ lại kiếm ít cá nữa về nuôi."

Mạt Mạt, "Mẹ ơi, mẹ thật lợi hại."

Điền Tình nói: "Không phải mẹ lợi hại, là nước sông rút rồi, để lại không ít vũng nước, không sâu mà lại có cá, dễ bắt lắm, tụi nhỏ ở các làng lân cận ngày nào cũng bắt được một ít, cá nhiều nên không quý nữa, cũng dễ đổi."

"Hóa ra là vậy."

"Thôi, không nói với con nữa, mẹ đi đây."

"Vâng."

Điền Tình không chỉ về một mình, mà cả Liên Thanh Bách và Triệu Huệ cũng tới, còn bế theo con nữa.

Mạt Mạt bế Hạo Dương lên, "Hạo Dương có nhớ cô không?"

Hạo Dương giọng sữa bập bẹ, "Nhớ."

Mạt Mạt hôn Hạo Dương một cái, "Hạo Dương giỏi quá, không quên cô."

Triệu Huệ nói: "Hạo Dương từ sau khi tới đây hai lần dạo trước, ở nhà ngày nào cũng lẩm bẩm đòi tới đây đấy!"

Mạt Mạt hỏi, "Thật sao ạ? Hạo Dương nhớ cô thế cơ à!"

Hạo Dương trong lòng Mạt Mạt ngọ nguậy, đòi xuống đất, miệng gọi, "Em trai, em trai."

Liên Thanh Bách, "Nó đâu có nhớ em, nó là nhớ Tùng Nhân đấy."

Điền Tình nói: "Trẻ con mà, chỉ tò mò với trẻ con thôi."

Triệu Huệ bế Hạo Dương lên, "Con không được vào phòng đâu, em trai đang ngủ rồi, con phải ngoan nhé."

Hạo Dương mới hơn một tuổi, chẳng hiểu gì cả, hai chân đạp loạn, Triệu Huệ đẩy sang cho Liên Thanh Bách, "Cho anh này, anh trông đi."

Hạo Dương sợ bố, lần này mới chịu ngồi yên.

Liên Thanh Bách bế con ngồi xuống, "Mẹ cũng nói không rõ ràng, bà ngoại chưa chết sao? Chuyện là thế nào?"

Mạt Mạt nói: "Con dựa vào lời Vân Kiến nói nên có vài suy đoán, bà ngoại chắc chắn là bị nhà họ Thẩm đưa ra nước ngoài, sau này kiến quốc có thể về rồi, đúng lúc đất nước cần nhân tài, đã mời Miêu Niệm về, bà ngoại nhớ mẹ nên đi theo về, ở lại thành phố H chắc cũng là vì mẹ, năm đó mẹ là đi khẩn hoang vùng Đông Bắc mà."

Liên Thanh Bách gật đầu, anh cũng công nhận suy đoán này, nhưng sau đó nói: "Anh hỏi mẹ rồi, bà ngoại mất lúc mẹ mới hai tuổi, nhưng anh nghe mẹ nói, Miêu Niệm năm nay ba mươi chín, mẹ năm nay bốn mươi bốn tuổi, thời gian không khớp nhau, mẹ và Miêu Niệm cách nhau năm tuổi cơ mà!"

Mạt Mạt nói: "Liệu có khả năng, năm đó bà ngoại không rời khỏi đất nước ngay lập tức không?"

Liên Thanh Bách nhíu mày, "Cũng có khả năng đó, anh chưa gặp anh em Vân Kiến, em gặp rồi, ngoại hình tụi nó có chỗ nào giống em không?"

Mạt Mạt gật đầu, "Có ạ, dáng mặt giống, còn cả lông mày cũng có phần giống nữa."

Liên Thanh Bách trầm tư, "Chẳng lẽ thật sự không rời đi ngay sao? Nhưng không đúng, anh đoán bà ngoại chắc chắn là bị bắt về, dù không rời đi cũng sẽ bị quản thúc, ông ngoại nếu có cơ hội gặp bà ngoại thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách đưa bà đi cùng rồi."

Mạt Mạt cũng hơi mông lung, "Nghĩ không thông thì không nghĩ nữa, đợi ông ngoại gặp được bà ngoại là biết ngay thôi, em giờ ngược lại thấy lo lắng, không biết bà ngoại có chịu đựng nổi không, Vân Kiến bảo sức khỏe bà ngoại không được tốt lắm."

Liên Thanh Bách nói: "Anh cũng lo."

Mạt Mạt thở dài, "Em còn chẳng dám gọi điện thoại, chỉ sợ bên cạnh bà không có ai, lỡ xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp."

"Em làm thế là đúng, Dương Thành cách thành phố H không xa, đi lại cũng nhanh, ngày mai là có tin tức thôi."

Mạt Mạt trêu Hạo Dương nói: "Em thấy khó lắm, bà ngoại chắc chắn sẽ kích động, ông ngoại chỉ mải lo cho bà ngoại thôi, chưa chắc đã nhớ tới chúng ta đâu."

Liên Thanh Bách nói: "Miêu Niệm mà ở đây thì tốt, chúng ta có thể hỏi ông ấy, đúng rồi, Triều Dương bao giờ mới về?"

Mạt Mạt nói: "Còn phải nửa tháng nữa cơ ạ!"

Quay lại truyện Thập Niên 60 Có Nhân Duyên
BÌNH LUẬN