Mạt Mạt quay người ra khỏi phòng khách, liếc mắt một cái đã nhận ra nhóc con, cười nói: "Là cháu à!"
Vân Bình nắm tay anh trai, "Anh ơi, tìm thấy rồi."
Vân Kiến nhìn Mạt Mạt đến ngẩn ngơ, sau đó lắc lắc đầu, không biết nên nói gì.
Đại Mãnh cười ngây ngô, "Hóa ra đúng là dì Mạt Mạt thật ạ!"
Mạt Mạt nhìn tờ giấy trong tay Đại Mãnh hỏi, "Chuyện này là sao?"
Đại Mãnh giơ tờ giấy lên nói: "Hai đứa nó cứ lượn lờ dưới lầu mấy ngày nay rồi, bảo là tìm người, mà lại nói không rõ, em mới bày cách bảo vẽ một bức chân dung, trông rất giống dì Mạt Mạt nên em dẫn tới đây."
Mạt Mạt cầm lấy bức tranh, đừng nói, cũng ra dáng ra hình lắm, hỏi Vân Kiến: "Cháu vẽ à?"
Vân Kiến có chút ngượng ngùng, "Cháu học vẽ tranh quốc họa với bà nội, lần đầu tiên vẽ nhân vật, vẽ không được tốt lắm."
Mạt Mạt cười nói: "Đã rất tốt rồi, cháu tên là gì? Sao hai anh em lại đi tìm dì?"
Vân Kiến nói: "Cháu tên là Miêu Vân Kiến, em trai cháu là Miêu Vân Bình, cháu tới để cảm ơn dì đã cho kẹo."
Vân Bình trợn tròn mắt, bọn họ tới để thăm bà nội dì mà, sao vào miệng anh trai lại khác đi vậy nhỉ? "Anh ơi."
Vân Kiến kéo em trai một cái, Mạt Mạt liếc nhìn, đứa lớn cảnh giác cao thật đấy!
Điền Tình bước ra, nhìn hai đứa trẻ, "Các cháu họ Miêu, là con của chuyên gia Miêu phải không, trông thật giống nhau!"
Vân Kiến: "Bà ơi, bà có quen cha cháu không?"
"Ông ấy cho bà đi nhờ tới quân khu, bà cứ muốn cảm ơn mãi mà cha cháu bận quá, không tiện tới làm phiền."
Sự cảnh giác trên người Vân Kiến vơi đi ít nhiều, rất hào phóng đáp: "Tiện tay thôi ạ, không cần cảm ơn đâu, là quân nhân thì nên làm như vậy."
Trẻ con nhà bình thường không nói được những lời như vậy, Điền Tình nghĩ đến dáng vẻ chuyên gia Miêu thì thấy nhẹ nhõm, nhìn qua là biết người xuất thân từ gia tộc lớn.
Đại Mãnh còn bận đi chơi, chào Mạt Mạt một tiếng rồi chạy mất.
Mạt Mạt mời hai anh em nhà họ Miêu vào nhà, Vân Kiến rõ ràng là tới để dò hỏi: "Dì ơi, nhà dì ở đâu vậy ạ!"
Mạt Mạt buồn cười nhìn Vân Kiến, không giấu giếm: "Dương Thành."
Vân Kiến nhíu mày, "Vốn dĩ luôn ở Dương Thành sao ạ? Dì ơi, cháu nói là quê quán, à, quê hương ấy."
Mạt Mạt nheo mắt, "Dì sinh ra ở Dương Thành, tổ tiên đều là người phương Bắc, đây chính là quê hương của dì."
Đôi lông mày nhỏ của Vân Kiến nhíu lại, nhìn Điền Tình một cái, Mạt Mạt giới thiệu: "Đây là mẹ dì, nhóc con, cháu còn muốn hỏi gì nữa?"
Khuôn mặt thanh tú của Vân Kiến đỏ bừng, bị nhìn thấu tâm tư nên rất ngượng ngùng, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, áy náy nói: "Xin lỗi dì, là cháu không lễ phép rồi."
Mạt Mạt nhìn tư thế ngồi của Vân Kiến, tò mò vô cùng, rốt cuộc là gia đình thế nào mới nuôi dạy được đứa trẻ như vậy, "Không sao, cháu muốn hỏi gì cứ nói thẳng."
Vân Kiến không muốn hỏi nữa, cô cô nhất định phải trông giống bà nội mới đúng, dì trước mặt tuy giống nhưng tuổi tác không khớp, liền lắc đầu: "Dì ơi, làm phiền dì rồi, bọn cháu về đây."
Điền Tình thật lòng thích hai đứa trẻ này, nói: "Sắp tới giờ cơm trưa rồi, trưa nay kho cá, Vân Kiến về một chuyến gọi mẹ cháu qua đây, cùng ăn một bữa cơm, bà nhất định phải cảm ơn gia đình cháu."
Vân Kiến và Vân Bình cúi đầu, Mạt Mạt thấy vậy, kéo Điền Tình một cái, cười nói: "Trưa nay ở lại đây ăn đi, dì làm món ngon cho."
Điền Tình cũng ý thức được, vừa rồi không để ý, giờ mới thấy hai nhóc con ăn mặc tuy sạch sẽ nhưng quần và áo không đồng bộ, đây là nhà không có phụ nữ.
Vân Kiến kéo Vân Bình, "Thôi ạ, trưa nay bọn cháu ra nhà ăn, cảm ơn dì ạ."
Vân Bình bĩu môi, nhóc đã ăn ngấy nhà ăn rồi, nhóc nhớ bà nội, buông tay anh trai ra, ôm lấy chân Mạt Mạt, "Bà nội dì, bà nội dì."
Mạt Mạt đầy vạch đen trên trán, đây là cách xưng hô gì vậy?
Vân Kiến cũng nhớ bà nội, nhưng bà nội sức khỏe không tốt, không chăm sóc được bọn họ nữa.
Mạt Mạt bế Vân Bình lên, "Được rồi, không khóc nữa, trưa nay ăn ở nhà dì nhé, được không?"
Vân Kiến rất hiểu chuyện, biết hiện giờ lương thực khan hiếm, càng không thể ở lại ăn cơm, trên mặt lộ vẻ giận dữ: "Vân Bình xuống ngay, lời bà nội dặn em quên rồi à, phải có giáo dưỡng, giáo dưỡng của em đâu rồi?"
Nhóc con nửa tháng trời không được gặp cha, giờ thấy Mạt Mạt thì ôm chặt lấy cổ Mạt Mạt không buông: "Không buông, nhất định không buông, dì giống bà nội như vậy, bà nội sẽ không trách em đâu."
Vì Mạt Mạt bế Vân Bình nên nghe rất rõ, bàn tay đang vỗ về Vân Bình khựng lại, Mạt Mạt chỉ giống bà ngoại, hai nhóc con này lại họ Miêu, đáp án đã quá rõ ràng.
Sau đó Mạt Mạt nhíu mày, cô biết bà ngoại chưa chết, nhưng theo suy đoán của cô, bà ngoại chắc phải cùng cả tộc họ Thẩm đi nước ngoài mới đúng, sao lại ở trong nước, chợt nhớ ra Miêu Niệm được mời về, bà ngoại đi theo về cũng chẳng có gì lạ.
Tim Mạt Mạt đập thình thịch, trực giác mách bảo cô chính là bà ngoại.
Vân Bình thấy Mạt Mạt không còn biểu cảm gì nữa thì không khóc nữa.
Điền Tình kéo Mạt Mạt một cái, "Nghĩ gì thế?"
Mạt Mạt bế Vân Bình ngồi xuống, nhìn Vân Kiến nói: "Bà nội cháu có phải tên là Thẩm Phương không?"
Vân Kiến trợn tròn mắt, "Sao dì biết ạ?"
Mạt Mạt nén lại sự xúc động, "Ông nội cháu đâu? Ông nội có phải tên là Miêu Chí không?"
Vân Kiến mím môi, "Đúng là tên Miêu Chí, nhưng ông nội đã chết từ lâu rồi."
Mạt Mạt: "......"
Chuyện này là sao?
Điền Tình chấn kinh nhìn Mạt Mạt, Mạt Mạt ấn tay mẹ một cái, nhíu mày hỏi: "Sao ông nội cháu lại chết?"
Vân Kiến chớp mắt, "Ông nội cháu chết hơn ba mươi năm rồi, cụ thể thế nào cháu cũng không rõ, là cụ ngoại nói ạ."
Đôi lông mày nhíu chặt của Mạt Mạt giãn ra, hơn ba mươi năm là đúng rồi, ông ngoại giả chết, sau đó luôn dùng tên giả và thân phận giả, hiện giờ ở bên ngoài đều dùng tên giả, tên thật chỉ có số ít người biết.
Vân Kiến hỏi, "Dì ơi, dì hỏi những chuyện này làm gì ạ?"
Dì? Sai vai vế rồi, Mạt Mạt cúi đầu nhìn Vân Bình trong lòng, đây là em trai sao?
Mạt Mạt còn có một thắc mắc, hỏi Vân Kiến: "Cha cháu có phải là con ruột của bà nội không?"
Không thể trách Mạt Mạt hỏi vậy, ông ngoại bảo chỉ có mỗi mình mẹ là con thôi mà!
Vân Kiến mặt đỏ bừng, giận rồi, bế Vân Bình định đi.
Mạt Mạt thấy vậy vội vàng ngăn lại, "Đừng giận vội, nói vậy thì dì có thể là chị của cháu, ừm, hình như là vậy, nhưng phải xác nhận lại đã."
Vân Kiến ngây người, ngơ ngác nhìn Mạt Mạt, "Dì ơi, dì nói gì cơ?"
"Dì có thể là chị của cháu, bà nội cháu có phải còn có một người con gái tên là Miêu Tình không?"
Vân Kiến gật đầu, "Sao dì biết ạ?"
Mạt Mạt thở phào một hơi, về cơ bản đã xác nhận được rồi, "Bà nội cháu chính là bà ngoại của dì, dì tìm bằng chứng cho cháu xem."
Mạt Mạt định quay người đi lấy ảnh thì khựng lại, "Ảnh đều bị ông ngoại mang đi hết rồi."
Điền Tình nắm tay con gái, "Con gái, con bảo bà ngoại con vẫn còn sống?"
Mạt Mạt gật đầu, "Chắc chắn là vậy rồi ạ."
Điền Tình nhíu mày, "Không thể nào, bà ấy đã chết từ lâu rồi."
Truyện được dịch tại BanHa.