Khởi Hàng vô cùng hối hận: "Ai mà biết cô ta lại yếu ớt thế, cháu chỉ đẩy nhẹ một cái thôi mà."
Mạt Mạt hỏi: "Giờ cô ta thế nào rồi?"
Khởi Hàng bĩu môi: "Cháu thấy chẳng sao cả, ăn uống thì ngấu nghiến, nhưng hễ thấy Thanh Nhân là lại kêu đau đầu, cô ta rõ ràng là muốn ăn vạ Thanh Nhân, tức chết cháu mất."
Mạt Mạt khoác thêm áo, Trang Triêu Dương ngăn lại: "Để anh đi là được rồi, em ở nhà đi."
Mạt Mạt mím môi: "Em muốn đi, anh là đàn ông con trai, chẳng lẽ lại đi đánh Tôn Nhụy sao? Chuyện này phải để em giải quyết."
Trang Triêu Dương nhíu mày: "Em giải quyết thế nào?"
Mạt Mạt hừ một tiếng: "Em tự có cách, đi thôi!"
Lúc Mạt Mạt đến bệnh viện, Thanh Nhân đang đứng ở cửa phòng bệnh, Lưu Miểu đứng bên cạnh: "Anh không sao chứ?"
Thanh Nhân ngồi thụp xuống đất, vẻ mặt chán nản: "Cô ta bám lấy anh rồi, bảo là bắt anh phải cưới cô ta."
Lưu Miểu trong lòng cảm thấy khó chịu: "Sao cô ta có thể như vậy, chuyện này đâu có trách anh, vả lại lúc nãy em hỏi bác sĩ rồi, cô ta chỉ bị rách da một chút thôi, chẳng có vấn đề gì cả, không được, em phải vào nói lý với cô ta."
Mũ của Thanh Nhân che khuất mắt, trong mắt hiện lên tia cười, nhưng giọng điệu lại rất trầm buồn: "Nói cũng vô ích thôi, anh nói cả buổi rồi, nhưng cô ta cứ nhất quyết bám lấy anh, xem ra anh chỉ còn cách cưới cô ta thôi."
Lưu Miểu lúc này cuống lên, cuống đến mức đi vòng quanh, miệng còn lẩm bẩm: "Anh không được cưới cô ta, anh đâu có thích cô ta, không thích sao mà cưới được, anh không được cưới cô ta."
Thanh Nhân nhếch môi, thở dài nói: "Tại sao anh không được cưới cô ta, dù sao cô gái anh thích cũng không thích anh, đời anh coi như xong rồi."
"Ai bảo cô ấy không thích anh chứ."
Lưu Miểu nói xong liền bịt miệng lại, cô vừa nói cái gì thế này? Ý của cô vừa rồi là cô thích Thanh Nhân? Cô thực sự thích Thanh Nhân sao? Đây chính là thích ư?
Thanh Nhân nhảy dựng lên, chộp lấy vai Lưu Miểu: "Em nói em thích anh?"
Lưu Miểu lắc đầu như trống bỏi: "Em không biết, em cũng không biết nữa."
Thanh Nhân nắm lấy tay Lưu Miểu: "Dù sao anh cũng nghe thấy rồi, em thích anh."
Mạt Mạt hoàn toàn cạn lời, cái gan của Thanh Nhân đúng là lớn thật, lúc này mà vẫn còn tâm trí tán gái.
Trang Triêu Dương ho một tiếng, Thanh Nhân vội vàng buông tay Lưu Miểu ra, mặt Lưu Miểu đỏ bừng, xoay người chạy mất.
Thanh Nhân gọi với theo: "Lưu Miểu."
Mạt Mạt nói: "Đừng gọi nữa, cậu giỏi thật đấy, chuyện này mà cũng lợi dụng được."
Thanh Nhân cười hì hì: "Tại cái cô nàng này mãi chẳng chịu thông suốt, lần này thì thông rồi."
Khởi Hàng khoác vai Thanh Nhân: "Cậu đúng là có chiêu đấy, sau này phải dạy cho anh em với."
"Không vấn đề gì."
Mạt Mạt: "..."
Trang Triêu Dương gõ vào trán Thanh Nhân: "Anh thấy cậu cũng chẳng coi chuyện Tôn Nhụy ra gì, vậy chúng tôi về đây."
Thanh Nhân kéo áo Trang Triêu Dương: "Anh rể đừng mà, em biết mọi người sẽ đến nên mới không để tâm đấy, trong lòng em, trên đời này không có chuyện gì mà anh và chị em không giải quyết được."
Trang Triêu Dương: "Chuyện này đúng là làm khó chúng tôi rồi, chúng tôi chỉ đến đưa tiền thôi."
Thanh Nhân lúc này không còn cười cợt nữa: "Không phải chứ, mọi người cũng không có cách nào sao?"
Mạt Mạt cười nói: "Được rồi, không trêu cậu nữa, Tôn Nhụy đâu?"
Thanh Nhân chỉ vào phòng bệnh sau lưng: "Đang ngủ ở trong ấy!"
Mạt Mạt đẩy cửa vào, trong phòng chỉ có mình Tôn Nhụy, Mạt Mạt đi tới, Tôn Nhụy nhắm nghiền mắt, nhưng hàng lông mi hơi rung động đã phản bội cô ta, Tôn Nhụy vẫn còn thức.
Mạt Mạt ngồi bên giường: "Dậy đi."
Tôn Nhụy mãi không động đậy, một phút sau mới từ từ mở mắt, kinh ngạc nói: "Chị Mạt Mạt, chị đến rồi ạ."
Mạt Mạt không hiểu, giả vờ thế này thì có ý nghĩa gì, Tôn Nhụy nằm trên giường, ôm trán định ngồi dậy, dậy mấy lần không nổi, nhíu mày kêu "ái chà" một tiếng.
Mạt Mạt cứ thế nhìn Tôn Nhụy diễn trò, không hổ là lính văn công, diễn đạt thật đấy, nếu không phải Thanh Nhân nói Tôn Nhụy không sao thì cô đã tưởng cô ta bị chấn thương sọ não rồi!
Tôn Nhụy ngại ngùng nói: "Em không ngồi dậy nổi, chị Mạt Mạt, chị đừng trách em nhé!"
Mạt Mạt: "Cô có dậy hay không không quan trọng, lời tôi nói cũng không dài, chỉ vài câu thôi."
Tôn Nhụy nhìn Thanh Nhân, cúi đầu: "Thanh Nhân không muốn lo cho em đúng không? Ái chà, em đau đầu quá."
Thanh Nhân đảo mắt, cậu thật sự ghét loại phụ nữ giả tạo, vẫn là cái cô ngốc nhà cậu tốt hơn.
Mạt Mạt: "Tôn Nhụy, cô nhất định phải bám lấy Thanh Nhân sao?"
Tôn Nhụy cúi đầu không nói gì, coi như mặc nhận, cô ta giờ không còn nơi nào để đi, trong đoàn cũng chẳng ai thèm để ý, cô ta buộc phải nắm lấy Liên Thanh Nhân, cô ta không muốn bị đói bụng nữa.
Mạt Mạt nhìn chằm chằm Tôn Nhụy: "Rừng cây phía đông ngày Quốc khánh, rừng thông ở cổng quân khu, hai nơi này, cô còn nhớ không?"
Tôn Nhụy đột ngột ngẩng đầu, kinh hãi nhìn Mạt Mạt.
Mạt Mạt thản nhiên nhìn phản ứng của Tôn Nhụy: "Xem ra cô nhớ rồi, tôi nói thẳng cho cô biết, bất kể cô dùng thủ đoạn gì, nhà họ Liên chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cô."
Tôn Nhụy siết chặt tấm chăn, đầu óc ong ong, Liên Mạt Mạt biết hết rồi, cô ta biết hết rồi.
Mạt Mạt đứng dậy: "Tiền thuốc men của cô đã trả rồi, sau này đừng có ý đồ với Thanh Nhân nữa, nghe rõ chưa?"
Tôn Nhụy cắn môi, sụt sịt mũi, cô ta sợ Liên Mạt Mạt rêu rao ra ngoài, giờ cô ta chưa thể xuất ngũ: "Em biết rồi."
Mạt Mạt "ừ" một tiếng, kéo Thanh Nhân xoay người đi ra.
Thanh Nhân ra khỏi phòng bệnh, vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác: "Chị, Tôn Nhụy rốt cuộc đã làm gì mà để chị phát hiện thế?"
Mạt Mạt thấy mọi người đều nhìn mình, liền nói: "Về nhà rồi nói."
Thanh Nhân đáp: "Vâng."
Về đến nhà, Mạt Mạt mới nói: "Chuyện Tôn Nhụy và Cảnh Lượng là thật, hồi Quốc khánh..."
Mạt Mạt kể xong, mọi người mới hiểu rõ ngọn ngành, Khởi Hàng nói: "Cảnh Lượng hạng người như vậy không xứng ở lại quân đội, nên tố cáo hắn."
Thanh Nhân tiếp lời: "Nói cậu hấp tấp cậu còn không nhận, chuyện qua lâu thế rồi, chúng ta lại không có bằng chứng, chỉ dựa vào cái miệng thôi sao?"
Mạt Mạt nói: "Còn có Ngô Giai Giai làm chứng cho Cảnh Lượng nữa, không điều tra ra được gì đâu."
Trang Triêu Dương: "Vì tuyết lớn nên đợt thẩm tra năm nay bị lùi lại, anh thấy người đáng thẩm tra nhất chính là Cảnh Lượng, chuyện này cứ giao cho anh."
Mạt Mạt hỏi: "Có thẩm tra ra được không anh?"
Trang Triêu Dương nói: "Tay chân Cảnh Lượng chắc chắn không sạch sẽ."
Mạt Mạt nói: "Nếu thực sự xử lý được Cảnh Lượng thì tốt quá."
Trang Triêu Dương nói: "Mai anh nói với Đổng Hàng một tiếng, để cậu ấy về báo cho Dương Diệp biết, chuyện này để Dương Diệp đệ trình thẩm tra là tốt nhất."
Mạt Mạt gật đầu: "Vâng."
Thanh Nhân xoa bụng: "Chị ơi, trưa nay bọn em chưa ăn cơm, đói quá."
Thanh Nhân vừa nhắc, bụng Khởi Hàng cũng kêu "ùng ục" theo.
Mạt Mạt đứng dậy: "Trưa nay còn dư bánh với canh, để chị hâm nóng lại cho hai đứa, ăn lót dạ trước đã, tối nay sẽ ăn món ngon."
Trang Triêu Dương đỡ Mạt Mạt, lườm Thanh Nhân: "Hai đứa tự đi mà làm."
Thanh Nhân rất biết ý đứng dậy: "Chị đi nghỉ đi, bọn em tự làm được."
Mạt Mạt: "Vậy được, bánh ở trong tủ bát đấy nhé!"
Trang Triêu Dương kéo Mạt Mạt vào phòng, Khởi Hàng làm mặt quỷ, nói nhỏ với Thanh Nhân: "Cậu nhỏ giờ càng lúc càng không ưa chúng ta rồi."
Thanh Nhân: "Nói cứ như trước đây ưa lắm không bằng."
Khởi Hàng: "... Có thể đừng nói thật quá thế không?"