Một tia nắng sớm xuyên qua màn cửa, rọi xuống chiếc giường trống không.Một tia nắng khác lại đậu trên gương mặt Vương Dĩ An đẫm lệ.Giữ được người, nào giữ được lòng. Đã vậy, còn cố chấp làm chi, chi bằng buông tay mà tiễn đưa.***Trên đường từ Lang Gia đến Nam Quận, bên trong cỗ xe ngựa."Công tử." Một người chợt quay đầu về phía Ninh Tử Thế, "Đồng hành một đoạn đường, cũng là có duyên, xin...
Đề xuất Cổ Đại:
Ngự Thú: Tôi Có Kỹ Xảo Nhặt Thú Độc Đáo