Ninh Dương nghe lời, cuối cùng cũng mỉm cười gật đầu, đoạn quay sang nhìn Y Liên đứng bên. Nàng cũng cười, nhưng khóe mắt đã đong đầy lệ.Nàng bước đến bên Ninh Tử Thế, nâng khuôn mặt nhỏ bé của con lên, nhìn chăm chú, như muốn khắc ghi toàn bộ hình hài ấy vào đáy mắt."Mẫu thân... người khóc rồi...""Mẫu thân không khóc." Nàng lau vội nước mắt, "Sau này không còn gặp mẫu thân nữa, con phải...