Thẩm Họa bị đưa đến cung An Hòa, nơi dành riêng cho hoàng gia nghỉ chân tại trường săn.
Suốt dọc đường đi, binh lính canh phòng nghiêm ngặt, không khí trang nghiêm mà căng thẳng tột độ.
Thẩm Họa chỉ cảm thấy nực cười.
Kẻ kia muốn hại nàng, nên đã tốn bao công sức điều động hết người ở một phía đi, khiến nàng kêu cứu không cửa, rơi vào tay Tiết Triệu.
Giờ đây Tiết Triệu đã chết, trong viện lại đầy rẫy hộ vệ.
Nếu lúc đó chỉ cần có thêm hai người thôi, nàng đâu đến mức suýt bị làm nhục, cuối cùng bị dồn vào đường cùng phải tự tay giết người?
Trong cung An Hòa đèn đuốc sáng trưng.
Thẩm Họa được đưa vào trong, chưa kịp thấy Thái tử đã thấy ngay một chiếc cáng phủ vải trắng đặt trên mặt đất.
Thi thể của Tiết Triệu sao?
Nhưng nhìn độ lồi lõm dưới lớp vải kia, dường như không giống lắm.
Thẩm Họa đứng đó một lát, Thái tử mới từ phía sau đi ra, bên cạnh là hai người đàn ông trung niên, Thẩm Họa nhận ra đó là người của Tiết gia.
Một người trông có vẻ là cha của Tiết Triệu, người kia tuy lạ mặt nhưng nhìn chân mày và đôi mắt thì hẳn là chú bác của hắn. Hơn nữa, vị thúc bá này toàn thân đầy sát khí, trông có vẻ là kẻ không dễ chọc vào.
Phải nói là cả ba người đều mang sắc mặt bất thiện, ánh mắt rơi trên người Thẩm Họa sắc lạnh như những lưỡi dao.
Kiến quá Thái tử điện hạ, Tiết đại nhân.
Thẩm Họa hành lễ, giọng nói yếu ớt, gương mặt tiều tụy.
Thế nhưng ba người này không vì sự yếu ớt của nàng mà nới lỏng nửa phần cảnh giác.
Thái tử không thèm đoái hoài đến nàng, tự nhiên ngồi xuống.
Cha của Tiết Triệu là Tiết Minh lên tiếng chất vấn: Hôm nay ngươi có từng gặp Tiết Triệu không?
Chuyện gì đến cũng phải đến.
Thẩm Họa ngước mắt nhìn bọn họ, thần tình do dự, ra vẻ không biết có nên nói hay không.
Tiết Minh đập bàn một cái rầm: Ta đang hỏi ngươi đấy!
Thẩm Họa đáng lẽ phải chột dạ, dù sao người cũng là do nàng giết, nhưng thái độ của bọn họ khiến nàng nảy sinh nghi ngờ.
Cái điệu bộ như muốn dùng dao băm vằm nàng thành muôn mảnh này, nhìn không giống như đang hỏi nàng có gặp hay không, mà là khẳng định chắc chắn nàng đã gặp.
Vì sao lại khẳng định như vậy? Có người tận mắt nhìn thấy nàng gặp Tiết Triệu sao?
Vậy nên, kẻ muốn hại nàng là người phe Thái tử?
Nếu kẻ muốn hại nàng thuộc phe Thái tử, sau khi gặp Tiết Triệu thì buông tay, giờ Tiết Triệu chết rồi lại đến chất vấn nàng?
Bọn họ muốn hại nàng, Tiết Triệu muốn làm nhục sự trong sạch của nàng, nàng phản sát Tiết Triệu, tại sao phải chột dạ?
Sau một khoảnh khắc do dự suy tính, nàng dõng dạc, chứa đựng đầy phẫn nộ mà nói.
Chưa từng gặp!
Thái độ này nhìn qua là biết có vấn đề.
Tiết Minh nhíu chặt mày, gương mặt sắt lại nhìn chằm chằm nàng: Ta hỏi lại một lần nữa, ngươi thật sự chưa từng gặp?
Thẩm Họa cười lạnh: Vậy Tiết đại nhân muốn nghe câu trả lời thế nào?
Biểu cảm của nàng bình thản, thậm chí có chút ngạo mạn, nhưng thực chất hai hàm răng đã căng thẳng đến mức mỏi nhừ.
Không được sợ hãi, không được lộ vẻ khiếp nhược.
Phải phá vỡ cục diện này, nàng mới có cơ hội sống sót.
Thấy Thẩm Họa chết cũng không nhận, Thái tử cuối cùng cũng lên tiếng: Chiều nay, ngươi gặp phải kẻ gian, bị truy đuổi đến tận rừng trúc bên kia, có người tận mắt nhìn thấy chính Tiết Triệu đã cứu ngươi.
Ánh mắt Thẩm Họa đầy vẻ mỉa mai: Tận mắt nhìn thấy? Ai tận mắt nhìn thấy, chi bằng điện hạ để hắn ra đây đối chất với ta xem sao.
Từ bao giờ mà hung thủ lại trở thành chứng nhân rồi? Nàng cũng muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào dám ra làm chứng!
Thế nhưng Thái tử vì muốn vu oan cho nàng, lại tìm đến một người đàn ông trung niên làm tạp vụ quét dọn.
Kẻ đó khom lưng quỳ gối chỉ điểm Thẩm Họa: Tiểu nhân quả thực tận mắt nhìn thấy, thấy Tiết công tử bế nàng ta rời đi.
Ngươi câm miệng cho ta!
Thẩm Họa đột nhiên gầm lên một tiếng: Ngươi nhìn thấy cái gì? Ta bị người ta truy sát suýt mất mạng thì ngươi không thấy, Tiết Triệu bế ta thì ngươi lại thấy, ta thấy đôi mắt kia của ngươi không cần nữa rồi!
Gỗn xược! Tiết Minh quát lớn: Trước mặt điện hạ, không được phép la hét om sòm!
Thẩm Họa giống như bị dẫm phải đuôi, cả người xù lông lên.
Ta bị truy sát, mạng cũng sắp không còn, Thái tử điện hạ không đi tra xét thích khách, lại đi chất vấn ta có gặp Tiết Triệu hay không.
Gặp thì đã sao, không gặp thì đã sao? Các người không đi hỏi Tiết Triệu mà lại đến chất vấn ta, rốt cuộc là muốn làm gì?
Thái tử đột nhiên lạnh lùng nói: Tiết Triệu chết rồi.
Thẩm Họa vẫn đang trong cơn giận dữ, lập tức đáp lại: Hắn chết hay không thì liên quan gì đến ta?
Nói xong, nàng lập tức nhận lấy hai ánh nhìn đầy sát khí.
Nàng như sực tỉnh, phản ứng lại.
Ai chết cơ?
Thái tử chỉ tay vào chiếc cáng không xa bên cạnh nàng: Tiết Triệu.
Thẩm Họa nhìn sang, binh lính cúi người lật tấm vải trắng ra, trên cáng chỉ có một cái đầu, cùng một đoạn lồng ngực bị gặm nhấm chỉ còn trơ lại khung xương.
Oẹ...
Thẩm Họa sợ hãi lùi lại liên tục, ôm lấy cột nhà mà nôn thốc nôn tháo, cả người nôn đến mức suýt ngất đi.
Nàng đã thành ra thế này, Thái tử vẫn không buông tha, sai người kéo nàng trở lại.
Đang định chất vấn tiếp, binh lính vào thông báo.
Điện hạ, Tứ hoàng tử dẫn theo Thẩm đại nhân và Chiêu Võ hầu đã tới.
Người kia vừa thông báo xong, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân.
Lúc ba người bước vào, Thẩm Họa vẫn đang ôm cột mà nôn.
Kinh tởm, quá mức kinh tởm!
Oẹ...
Thẩm Trác hành lễ trước, rồi mới hỏi: Thái tử điện hạ, chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Thái tử sai người phủ lại tấm vải trắng, giọng điệu đầy ẩn ý nói: Đêm hôm khuya khoắt thế này, Thẩm đại nhân sao lại vội vã chạy tới đây.
Thẩm Trác không kiêu ngạo cũng không tự ti: Hạ quan nghe tin tiểu nữ gặp chuyện, đã xin chỉ thị của Bệ hạ, xuất thành ngay trong đêm giao thừa.
Tiêu Trạch liếc nhìn tấm vải trắng trên mặt đất: Nghe nói hoàng huynh đang tìm kiếm Tiết Triệu, chẳng lẽ đã tìm thấy rồi?
Thái tử không nói gì, nhưng rõ ràng là ngầm thừa nhận.
Tiết Minh lên tiếng: Thẩm đại nhân đã đến rồi, chi bằng hãy hỏi con gái ngài xem, nàng ta rõ ràng đã thấy Tiết Triệu, tại sao lại khăng khăng phủ nhận? Cái chết của con trai ta, nàng ta rốt cuộc biết được những gì?
Câu hỏi lại quay về phía Thẩm Họa.
Thẩm Họa nôn đến mức không còn chút sức lực, tựa vào cột nhà yếu ớt nói: Ta đã bảo là chưa thấy chính là chưa thấy, ta không biết gì cả, đừng hỏi ta!
Vị Tiết lão tam nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lướt nhanh đến trước mặt Thẩm Họa, mũi kiếm lạnh lẽo kề sát yết hầu nàng.
Trả lời!
Thẩm Họa nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trước mặt, cả người sững sờ.
Thanh kiếm này...
Thanh kiếm này...
Đột nhiên, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh đao kiếm va chạm trong biển lửa, thứ còn sáng hơn cả ánh lửa chính là hàn quang của lưỡi kiếm.
Thanh kiếm kia sáng như tuyết, thân kiếm rộng hơn kiếm thông thường, người sử dụng kiếm võ công cao cường, chiêu thức uy vũ bá đạo.
Cuối cùng, chính thanh kiếm đó đã đâm xuyên qua lồng ngực mẫu thân, mũi kiếm nhỏ máu phản chiếu ánh lửa bập bùng.
Hình ảnh đã vô số lần hiện về trong giấc mộng, giờ đây Thẩm Họa đã nhìn thấy rõ mồn một.
Nhìn thanh kiếm này, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt.
Nước mắt Thẩm Họa rơi xuống, cả người run rẩy kịch liệt.
Tai nàng không còn nghe thấy gì nữa, trong đầu chỉ toàn tiếng lửa cháy lách tách và tiếng máu rơi tí tách.
Thẩm Họa! Thẩm Họa! Thẩm Họa!
Thẩm Trác phải dùng lực lay mạnh mới khiến nàng tỉnh lại.
Thẩm Trác nói: Con thấy gì thì cứ nói nấy, không cần phải che giấu.
Thẩm Họa hoàn hồn nhìn ông: Cha muốn nghe con nói gì? Cha cứ nhất quyết ép con phải nói gì đây?
Thẩm Họa gạt tay ông ra, nhìn vào nửa thi thể dưới lớp vải trắng trên mặt đất.
Trong lòng nàng thấy thật sảng khoái, không nhịn được mà bật cười, rồi cứ thế vừa cười vừa khóc.
Ta bị người ta hạ loại thuốc bẩn thỉu không rõ là gì, lại còn bị truy sát, ta quả thực có gặp hắn, nhưng hắn không phải cứu ta, hắn lại muốn làm nhục ta.
Hắn nói Thái tử không cần ta, Tứ hoàng tử cũng không cần ta, nên hắn có thể ban ơn mà thương hại ta.
Nàng nghiến răng nghiến lợi: Ta vất vả lắm mới thoát khỏi hắn mà chạy đi, trong lúc hoảng loạn không chọn đường mà ngã xuống suối, đầu đập vào đá chảy đầy máu...
Nàng trừng mắt nhìn Tiết lão tam trước mặt: Ta không muốn làm vấy bẩn thanh danh, nên mới coi như chưa từng gặp, các người cứ nhất quyết ép ta nói, nhất định phải bắt ta nói cái gì? Ta nói xong rồi các người đã vừa lòng chưa?
Nàng chộp lấy cái chụp đèn bên cạnh, điên cuồng ném về phía Tiết lão tam, bộ dạng như muốn lột da rút xương hắn: Ngươi lấy kiếm chỉ vào ta, ngươi dựa vào cái gì mà lấy kiếm chỉ vào ta!?
Sự trong sạch, chính là vũ khí cuối cùng trong tay Thẩm Họa.
Nữ tử coi trọng thanh danh, nên vì để che giấu việc suýt bị làm nhục mà làm bất cứ điều gì cũng đều là hợp tình hợp lý.
Và khi nàng đã không còn màng đến sự trong sạch, không màng đến danh dự nữa, thì trong ván cờ này, nàng sẽ tìm được đường sống trong chỗ chết!
Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương ạ