Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 745: Giáp giới

Chương 745: Cởi Giáp

Hoàng hôn nơi biên thùy đỏ rực như máu, hắt những tia sáng cuối ngày lên rặng núi nhấp nhô, nơi gia tộc Sở thị đang tọa lạc. Trong không gian u tịch, tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng thở dài của những linh hồn đang bị kìm kẹp. Tại một góc khuất, ba bóng người đứng lặng lẽ, ánh mắt họ đều đổ dồn về hướng linh khí đang cuồn cuộn dao động phía xa.

Quốc Dũng Nghĩa trầm mặc hồi lâu, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm hộ thân. Lão hiểu rõ, Sở thị đang âm thầm bồi dưỡng một linh mạch tam giai, đó là miếng mồi ngon nhưng cũng là cái bẫy chết người. Một khi linh mạch ấy hoàn tất, các tiểu gia tộc xung quanh sẽ chẳng khác nào cá nằm trên thớt, chỉ có nước bị thôn tính hoặc tiêu vong.

“Linh thạch tích góp bao năm qua của hai nhà chúng ta, cộng thêm phần của Hoa đạo hữu, e rằng vẫn còn thiếu hụt một khoản lớn để khởi động trận pháp thăng cấp linh mạch.” Tuân Sĩ Trinh thở dài, giọng nói mang theo sự mệt mỏi khó giấu. Tuổi tác và áp lực từ Sở thị đã khiến vị gia chủ này kiệt quệ cả về tâm trí lẫn sức lực.

Hoa Thư Ngọc đứng bên cạnh, tà áo trắng khẽ bay trong gió. Dù xuất thân không rõ ràng và luôn bị Sở thị chèn ép, nhưng khí chất thanh cao của nàng vẫn không hề giảm sút. Nàng khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút lạnh lẽo: “Sở thị muốn ép chúng ta vào đường cùng, bắt chúng ta phải dâng hiến mệnh mạch gia tộc để đổi lấy sự che chở giả tạo. Nếu đã không còn đường lui, chi bằng dốc hết vốn liếng một phen.”

Quốc Dũng Nghĩa quay sang nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Lão biết nàng nói đúng, nhưng cái giá phải trả cho trận pháp bồi dưỡng linh mạch này quá lớn, lớn đến mức có thể khiến cả ba người vạn kiếp bất phục. Tuy nhiên, nhìn cảnh địa mạch đang biến động dữ dội, cơ hội duy nhất để tự cường đang nằm ngay trước mắt.

“Đúng vậy, thà rằng liều chết để vươn lên, còn hơn sống đời nô bộc.” Quốc Dũng Nghĩa trầm giọng khẳng định. Lão chậm rãi đưa tay lên vai, tháo bỏ lớp giáp hộ thân đã sờn cũ. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa đại ngàn vắng lặng.

Hành động này của lão như một lời tuyên bố ngầm. Gỡ bỏ lớp giáp không phải là buông xuôi, mà là để trút bỏ gánh nặng, để bản thân có thể linh hoạt hơn trong trận chiến sinh tử sắp tới. Khi không còn đường lui, con người ta mới có thể bộc phát ra sức mạnh kinh thiên động địa nhất.

Tuân Sĩ Trinh nhìn thấy vậy, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định hiếm thấy: “Nếu Quốc huynh đã quyết, lão phu cũng xin liều mình bồi tiếp. Chúng ta sẽ cùng nhau bố trí trận pháp, ngăn chặn dã tâm của Sở thị.”

Hoa Thư Ngọc lấy ra một túi trữ vật, bên trong là toàn bộ số linh thạch ít ỏi nàng còn giữ lại được. Nàng nhẹ nhàng đặt nó xuống trước mặt hai người, giọng nói trong trẻo vang lên: “Đây là tất cả những gì tôi có. Trận pháp này nếu thành, chúng ta sẽ có cơ hội đứng ngang hàng với Sở thị. Nếu bại, coi như đây là mộ phần của chúng ta.”

Dưới bóng hoàng hôn đang dần tắt, ba bóng người cùng nhau quây quần bên sơ đồ trận pháp. Họ biết rằng, đêm nay sẽ là một đêm dài nhất trong cuộc đời tu hành của mình. Bí mật về linh mạch của Sở thị vẫn còn đó, nhưng giờ đây, họ không còn sợ hãi nữa.

Gió biên thùy vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi vị của một cuộc đổi thay lớn lao sắp sửa bắt đầu. Trong bóng tối, những tia linh lực đầu tiên của trận pháp bắt đầu lóe lên, le lói nhưng đầy kiêu hãnh.

Đề xuất Cổ Đại: Kiêm Thừa Hai Phòng? Ta Gả Nhiếp Chính Vương, Ngươi Hối Hận Cũng Đã Muộn!
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện