Chương 744: Là thân muội tử sao
Dưới bóng hoàng hôn mờ ảo của vùng biên thùy, Quốc Dũng Nghĩa đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía dãy núi trùng điệp nơi gia tộc Sở thị đang tọa lạc. Gió núi rít gào qua khe đá, mang theo linh khí nồng đậm nhưng cũng đầy áp lực. Hắn trầm giọng nói, thanh âm khàn đặc: “Sở thị thế lớn như mặt trời ban trưa, nhưng muốn ta giao ra mệnh mạch của gia tộc, chẳng khác nào chặt đứt con đường trường sinh của con cháu đời sau. Tuân huynh, chuyện này tuyệt đối không thể thỏa hiệp.”
Tuân Sĩ Trinh đứng bên cạnh, sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao. Ông thở dài một tiếng, đôi mày nhíu chặt: “Lòng tham của đại gia tộc vốn là hố sâu không đáy. Chúng ta khổ sở chống chọi bao năm, nếu giờ phút này cúi đầu, e rằng sau này ngay cả tư cách làm phụ dung cũng chẳng còn. Nhưng nếu không giao ra, e rằng ngày tháng yên ổn của chúng ta cũng sắp tận rồi.”
Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù, một bóng dáng thanh mảnh chậm rãi bước tới. Hoa Thư Ngọc vận một thân y phục xanh nhạt, gương mặt thanh tú nhưng đượm vẻ u sầu. Nàng vốn là người có thiên tư trác tuyệt, tâm huyết dâng trào muốn gia nhập Sở thị để tìm kiếm cơ hội đột phá, thế nhưng hết lần này đến lần khác đều bị khước từ vì xuất thân không rõ ràng. Nàng nhìn hai người bọn họ, môi khẽ run: “Hai vị đạo huynh, tiểu muội dù có chút tài mọn, nhưng trước cửa Sở thị vẫn chỉ là kẻ ngoài lề. Hoạn lộ lận đận, nghĩ lại mà thấy xót xa cho thân phận bèo dạt mây trôi của chúng ta.”
Ba người nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện lên vẻ đồng cảm sâu sắc. Giữa lúc địa mạch đang có dấu hiệu biến động dữ dội, một cơ hội ngàn năm có một để nâng cấp linh mạch đã xuất hiện. Họ bàn bạc đến việc sử dụng trận pháp bồi dưỡng linh mạch, hy vọng có thể mượn sức mạnh của thiên địa để tự mình quật khởi, không cần phải dựa dẫm vào kẻ khác.
Thế nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn tưởng tượng. Quốc Dũng Nghĩa lấy ra một cuộn da dê, ngón tay run rẩy chỉ vào con số ghi trên đó: “Giá của trận pháp bồi dưỡng linh mạch này quá cao, dù chúng ta có dốc hết gia tài, thậm chí là bán đi cả pháp bảo hộ mạng cũng không đủ một phần mười. Linh thạch, thứ chúng ta thiếu nhất lúc này chính là linh thạch.”
Tuân Sĩ Trinh cay đắng cười nhạt: “Sở thị nắm giữ tài nguyên trong vùng, họ cố tình đẩy giá trận pháp lên cao như vậy là để ép những gia tộc nhỏ như chúng ta phải vào đường cùng. Nhìn xem, ngay cả Sở Tử Phi dù được trọng dụng nhưng vì xuất thân từ Đích Sở, vẫn bị nghi kỵ, không thể chạm tay vào cốt lõi quyền lực, huống chi là hạng người dưng nước lã như chúng ta.”
Trong khi họ đang loay hoay với bài toán tài chính, thì tại nội viện của Sở thị, một bí mật động trời đang dần lộ diện. Những luồng linh khí tím biếc âm thầm lưu chuyển dưới lòng đất, hội tụ về một điểm duy nhất. Sở thị đã âm thầm bồi dưỡng một linh mạch tam giai từ lâu, che mắt thiên hạ bằng những trận pháp che giấu tinh vi.
“Ngươi có nghe thấy không? Địa mạch đang gầm thét.” Hoa Thư Ngọc đột ngột lên tiếng, đôi mắt nàng sáng rực nhìn về phía linh quang mờ nhạt nơi xa. “Sở thị không chỉ muốn thôn tính chúng ta, họ đang chuẩn bị đón nhận một thiên phúc cực lớn. Linh mạch tam giai kia một khi hoàn toàn lộ diện, toàn bộ ngành nghề trong gia tộc họ sẽ phất lên như diều gặp gió.”
Quốc Dũng Nghĩa siết chặt nắm tay, ánh mắt lộ vẻ kiên định: “Nếu đã vậy, chúng ta không thể chờ chết. Trận pháp kia dù đắt, nhưng nếu ba nhà liên thủ, chưa chắc đã không có con đường sống. Mệnh mạch của chúng ta, phải do chính chúng ta nắm giữ.”
Giữa bóng tối đang dần bao trùm, ba bóng người đứng sát lại bên nhau, bóng của họ kéo dài trên mặt đất như một lời thề nguyền thầm lặng trước cơn bão tố sắp sửa ập đến từ phía gã khổng lồ Sở thị.
Đề xuất Cổ Đại: Thức Tỉnh Rồi, Ta Mang Hồ Mị Thuật
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều ạ