Chương 275: Quân vương đã hành xử thật ngu ngốc
"Chàng không ngủ sao? Ta đã nói với chàng cả nửa buổi mà chàng chẳng phản ứng gì. . A!"
Phó Chiêu Ninh chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, bị Tiêu Lan Uyên kéo phịch lên chiếc trường kỷ mềm mại rồi lật người đè xuống.
"Cô bé năm đó là nàng ư?"
Giọng nói của chàng khàn đặc một cách lạ thường.
"Là thiếp. . Nhưng lúc đó mắt chàng cũng bị thương rồi còn gì? Thiếp còn dùng tay áo lau vết máu trên mặt chàng. Trong hang rất tối, mắt chàng nhất thời không thể mở ra nên không nhìn thấy thiếp, lúc ấy thiếp cũng không nhìn rõ dáng vẻ của chàng, mặt chàng toàn là máu, lại còn dính bùn, bẩn lắm. ."
Phó Chiêu Ninh nói ra những chi tiết lúc bấy giờ. Điều này hoàn toàn không cần chàng xác nhận lại nữa, chính là nàng.
Bởi vì tình hình đêm hôm đó, ngoài hai người họ ra thì không ai biết rõ cả.
Sau đó thị vệ của chàng tìm thấy họ, cũng đưa cô bé kia xuống núi cùng, vừa xuống núi, nàng ta đã tự mình bỏ đi.
"Là nàng."
Tiêu Lan Uyên lại lặp lại hai chữ này.
Phó Chiêu Ninh ngẩn người nhìn chàng, thấy mắt chàng đã đỏ hoe.
"Nhưng tại sao chàng lại cho rằng đó là Tống Vân Dao?" Nàng ngẩn người hỏi.
"Nửa năm sau, ta đã gặp nàng ta một lần, trong tay nàng ta có một chiếc khăn tay tương tự, sau khi điều tra thì phát hiện hôm đó nàng ta cũng đã đi tới ngọn núi ấy. Nhà họ Tống có một tên gia nô độc ác, sau khi bị đánh mắng thì ôm hận trong lòng, nên đã bắt cóc nàng ta rồi muốn vứt vào trong núi."
"Trùng hợp vậy sao?" Phó Chiêu Ninh hơi cạn lời.
"Chính là trùng hợp như vậy. Người nhà họ Tống cũng đã tìm thấy nàng ta trên đường xuống núi vào sáng sớm hôm đó, dáng người, tuổi tác, thời gian, địa điểm, gần như đều khớp với nhau."
Có phải ông trời đang trêu đùa chàng không?
Thật sự là trùng hợp đến vậy.
"Tống Vân Dao tuổi còn nhỏ mà đã tâm cơ đến vậy. Sau này ta đã đi tìm nàng ta, tặng chút đồ ăn và thuốc men, nói lời cảm ơn, nàng ta rõ ràng biết không phải mình, cũng chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại không hề đính chính."
Tiêu Lan Uyên khẽ cười lạnh một tiếng, giờ đây trong lòng chàng tràn ngập sự phẫn nộ và căm ghét Tống Vân Dao.
Khi đó chàng cảm ơn Tống Vân Dao, nàng ta lại không hề để lộ chút sơ hở nào, còn nói với chàng rằng đừng để trong lòng, hãy giữ gìn sức khỏe thật tốt.
Thế là chàng cứ thế tin chắc là nàng ta.
"Xin lỗi nàng."
Tiêu Lan Uyên nhìn Phó Chiêu Ninh, khẽ nói lời xin lỗi.
"Là lỗi của ta, lỗi lầm quá mức hoang đường."
"Chàng thật ngốc." Phó Chiêu Ninh không kìm được nói.
"Ừ, ngốc thật." Cả đời này của chàng, có lẽ chỉ ngốc nghếch có một lần này thôi.
"Trước đây chàng không cho thiếp gây khó dễ cho Tống Vân Dao, không cho thiếp tìm nàng ta báo thù, chính là vì điều này ư? Vì chàng cho rằng nàng ta là ân nhân của chàng ư?"
"Đúng vậy."
"Vậy chàng chỉ nghĩ đến việc báo ơn thôi ư?"
"Chỉ là muốn giữ lời hứa."
"Vậy nếu nàng ta dựa vào chuyện này mà muốn làm Quân vương phi thì sao? Cứ nhất định phải dùng cách này thì sao?" Phó Chiêu Ninh cũng không biết tại sao lúc này lại rất muốn biết điều đó.
Chàng giữ lời hứa đến vậy, nếu Tống Vân Dao cứ dựa vào cái "ân tình" này mà nhất định đòi làm Quân vương phi thì sao?
"Vậy thì ta sẽ. ." Tiêu Lan Uyên nói đến đây thì dừng lại một chút, nhìn sâu vào nàng, "để Hoàng thượng phong người khác làm Quân vương, cho nàng ta được như ý nguyện mà trở thành Quân vương phi.”"
"Phụt!"
Đây là kiểu hành động gì vậy?
Phó Chiêu Ninh không nhịn được bật cười, nàng vạn vạn lần không ngờ còn có thể có một kiểu hành động như vậy.
"Chàng chưa từng nghĩ đến việc thật sự thành thân với nàng ta sao? Nàng ta xinh đẹp như vậy, lại còn rất thông minh."
"Không. Ta đã nói với nàng rồi, không có người trong lòng, không có người muốn cưới, không phải lừa nàng đâu. Khi đó ta chỉ nói sẽ giúp nàng ta giải quyết rắc rối, sẽ không để nàng ta gặp chuyện, chứ chưa từng nói sẽ đem cả người mình ra đền bù."
Hơn nữa, chàng rất không thích những kẻ được voi đòi tiên. Chàng có thể báo ơn, nhưng ghét nhất là người khác dùng ân tình để ra điều kiện với chàng.
Phó Chiêu Ninh chợt hiểu ra, mắt sáng bừng lên, "Này, Tiêu Lan Uyên, vậy nói như thế, thiếp mới là ân nhân của chàng sao?”"
"Ừ."
"Vậy trước đây chàng không chỉ không bảo vệ thiếp, không giúp đỡ thiếp, mà còn giúp cả kẻ thù của thiếp nữa chứ! Thiếp nói cho chàng biết. ."
Lời của nàng còn chưa nói xong, môi đã bị bịt kín lần nữa, hơi thở bị cướp mất.
Lần này Tiêu Lan Uyên hôn nàng, cảm thấy rung động hơn cả những lần trước.
Là nàng ấy sao. Trước đây chỉ là chút ân tình, chút ấm áp, nhưng giờ đây chàng phát hiện hình như mình không chỉ còn lưu luyến chút ấm áp đó nữa rồi.
"Tiêu. ."
"Ta hôn Vương phi của ta, là lẽ đương nhiên rồi. ."
Đêm hôm đó, Thanh Nhất và Khánh Vân Tiêu ở bên ngoài tìm kiếm cả một đêm dài, gần như kiệt sức mà không thu được gì.
Sáng hôm sau về đến Vương phủ, đáng lẽ muốn tìm Vương gia bẩm báo, nhưng lại nghe quản gia nói Vương gia tối qua cũng chưa về.
Thanh Nhất lập tức ngây người.
Chờ đến khi liên lạc được với ám vệ, biết Vương gia lại nghỉ lại ở Phó gia, miệng hắn càng há hốc ra không khép lại được.
"Vương gia và Vương phi đây là tình huống gì vậy?"
"Tình huống gì ư? Đương nhiên là tình huống tốt rồi." Hồng Chước và Phấn Tinh cũng đến hỏi Vương phi có về Phó gia không, nghe thấy lời này, hai nha hoàn đều vui vẻ cười khúc khích.
Tốt quá rồi, Vương gia lại đến Phó gia nghỉ lại, điều này chứng tỏ quan hệ của Vương gia và Vương phi đã tiến thêm một bước rồi.
Trước đây Vương phi tuyệt đối sẽ không đồng ý cho Vương gia ở trong Phó gia đâu, phải biết rằng Phó lão thái gia mỗi khi nhìn thấy Vương gia đều sẽ bị kích động, lại còn sẽ luôn miệng kêu họ hòa ly nữa chứ.
Giờ đây Vương gia đã ở trong Phó gia, chứng tỏ Vương phi đã lén lút chứa chấp chàng!
Lén lút chứa chấp không để Phó lão thái gia nhìn thấy, vậy có khi nào là đã ở trong khuê phòng của Vương phi rồi không?
"Ta đi xem sao. ." Thanh Nhất vẫn hơi không yên tâm, nên muốn đi Phó gia tìm Tiêu Lan Uyên.
Nhưng hắn còn chưa đến Phó gia, đã nghe thấy có người nói có khách đến.
Quản gia vội vàng đi tới, "Thanh Nhất, người nhà họ Hỗ đến rồi!”"
Hỗ gia?
"Họ chắc là đến để gửi tín vật, vậy chuyện này nhất định phải có Vương gia và Vương phi ở đây chứ." Hắn lập tức sai người đến Phó gia thông báo cho Vương gia.
Quản gia đi đến tiền sảnh, thấy một cặp vợ chồng trung niên.
Người phụ nữ trung niên kia trông thực ra vẫn còn rất trẻ, có lẽ chỉ vì đi cùng người đàn ông trung niên và cách ăn mặc cũng là dáng vẻ của phu nhân thế gia nên tổng thể trông hơi già đi một chút, nhưng rất xinh đẹp.
Hỗ Gia Thái trong lòng có chút tức giận.
Vị Quân vương này cũng quá chậm trễ trong việc tiếp đón họ rồi chứ?
Dù sao thì họ cũng là những người luôn thay Thái Thượng Hoàng cất giữ tín vật, không có công lao thì cũng có khổ lao rồi. Suốt ngần ấy năm trời luôn cất giữ, cũng phải chịu áp lực chứ, giờ đây một chút lợi ích cũng chưa nhận được, Quân vương lại còn chậm trễ tiếp đón họ như vậy.
Chẳng phải lẽ ra vừa nghe tin họ đến là phải lập tức ra đón tiếp sao?
"Quân vương có phải là đang không được khỏe không?" Hỗ Gia Thái hỏi quản gia.
Vì bị bệnh nên không thể đứng dậy tiếp đón họ sao?
Mặc dù giọng điệu của ông ta nghe có vẻ như đang quan tâm, nhưng quản gia vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, đồng thời sắc mặt cũng nghiêm lại.
"Hỗ gia, Vương gia của chúng tôi vẫn khỏe mạnh."
Vừa đến đã hỏi chủ nhà có phải đang không được khỏe không là sao chứ? Quá đáng rồi đó.
"Ồ, khỏe mạnh là tốt rồi." Hỗ Gia Thái cũng ngay lập tức cảm nhận được khí thế của quản gia, trong lòng ông ta có chút bồn chồn.
Đây chính là lợi ích của quyền uy hoàng gia sao? Ngay cả một quản gia của Vương phủ cũng dám đứng thẳng lưng nói chuyện với ông ta, nếu là nhà người khác thì chắc phải cúi đầu khom lưng với ông ta rồi.
Cát nương khẽ vỗ nhẹ tay ông ta, ra hiệu cho ông ta bình tĩnh.
Đề xuất Trọng Sinh: Tâm Can Của Nhiếp Chính Vương