Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 274: Đó là của ta

Chương 274: Đó là của ta

Tiểu cô nương Phiếu Lân Uyên toàn thân ướt sũng, áo quần tóc tai đều nhỏ giọt nước, khiến cho Phó Chiêu Ninh nhìn mà cau mày.

- “Ta lấy đâu ra quần áo để ngươi thay đây?”

- “Ừ, vậy ta về Vương phủ thế nào?” Lân Uyên toàn thân ướt đẫm nhìn nàng, mặt đỏ bừng, ánh mắt nóng bỏng, vết độc sẹo trên mặt cũng đậm lên nhiều, trông có chút kỳ lạ, mị hoặc.

Phó Chiêu Ninh nghiến răng.

Hắn rõ ràng là cố ý, đúng là cố ý mà!

Như thế này sao mà đi ra ngoài được?

Nàng tức giận chạy ra ngoài ôm lấy tấm choàng trả về, liền quăng cho hắn một mảnh vải khô, “Ngươi hãy cởi áo ướt ra, tự lau khô tóc đi, ta đi lấy quần áo!”

Nhìn bóng nàng quay người chạy đi, Lân Uyên ngón tay đè lên môi, ho khan khan.

- “Hộc hộc hộc—”

Hắn ho khá nặng.

Phó Chiêu Ninh đi tìm một bộ quần áo, vốn là chuẩn bị cho mấy bảo vệ trong viện. Phương Đại Phú vừa mới tìm cho nàng hai bộ, những người khác chưa tới, nhưng nàng đã sai Trung Thư chuẩn bị đồng phục thống nhất.

Bảo vệ trước đó chọn đều là dáng người cao lớn, nên quần áo cũng vừa vặn.

Lúc quay lại, Lân Uyên đã lau tóc còn hơi ẩm, quấn tấm choàng tựa lưng vào ghế mềm trong phòng nàng, da thịt vẫn ửng đỏ bất thường, đang nhìn ngắm căn phòng.

Phòng cô nương này thật sự quá đơn giản, chẳng có nhiều đồ gì.

- “Mặc vào, bộ mới.”

Phó Chiêu Ninh quăng bộ quần áo vào người hắn, rồi quay người đi ngay.

- “Đi đâu?”

- “Đi nấu thuốc!”

Nàng vừa ra ngoài, bên ngoài cửa sổ có tiếng lính cận vệ:

- “Chủ tử cần lấy quần áo đến không ạ?”

- “Không cần...” Lân Uyên mới nói có hai chữ, dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Đi đi, lấy nhiều bộ thêm.”

Sau này nếu có chuyện gì phải đến nhà họ Phó, hắn tuyệt đối không thể không có bộ đồ để thay.

- “Vâng ạ.”

Lân Uyên giơ tay lấy bộ quần áo ấy, dù sao cũng là quần áo bảo vệ.

Hắn ném bộ đồ sang một bên, quấn tấm choàng chặt hơn.

Dẫu sao cũng không lạnh, giờ trong cơ thể hắn lửa độc đang cháy rực, gần như bốc khói.

Phó Chiêu Ninh bê một bát thuốc bổ vào, thấy hắn vẫn quấn tấm choàng liền sửng sốt mắt tròn, “Nói để ngươi mặc áo không nghe à?”

- “Nóng, không muốn mặc.”

- “Ngươi—”

Phó Chiêu Ninh tức đến cắn răng, không muốn mặc, chỉ khoác mỗi cái choàng, lỡ choàng rơi thì nàng chẳng phải khổ sở lắm sao?

- “Hơn nữa, thần quân vừa rồi đã xem hết ngươi rồi, ngươi còn không cam tâm, ta có thể bất cứ lúc nào lật choàng bù đắp.”

Lân Uyên nhìn nàng lặng lẽ, đôi mắt như có lửa bập bùng nhảy múa.

- “Ngươi nói thêm lần nữa, ta sẽ lấy thuốc độc mà giết ngươi.” Phó Chiêu Ninh liếc hắn một cái, hẳn là hết biết nhục rồi. “Uống thuốc đi!”

- “Ngươi không cần bắt mạch mà biết ta nhiễm độc gì sao?”

- “Ngươi nói thử xem?”

Lân Uyên không nói thêm, nhận lấy bát thuốc uống cạn một hơi.

- “Ngươi thật không sợ ta đầu độc sao?” Phó Chiêu Ninh nhìn hắn uống xong, nhận lại bát đặt lên bàn rồi lấy ra kim bạc, “Châm mấy mũi.”

- Lại châm nữa ư?

Lân Uyên thở dài:

- “Thực ra, vương phi hoàn toàn có thể nghĩ đến cách giải độc khác, chúng ta đã thành vợ chồng...”

- “Bốp.”

Phó Chiêu Ninh liền tát mạnh vào lưng hắn, khiến hắn ho sù sụ.

- “Sắp ly hôn rồi đó!”

- “Hộc hộc hộc.” Lân Uyên lại ho rồi ngước mắt nhìn nàng, đã thân mật đến vậy còn ly hôn sao?

- “Nằm xuống.”

Phó Chiêu Ninh hơi mất tự nhiên trước đôi mắt như lửa ấy của hắn, liền bắt hắn nằm xuống.

Lân Uyên ho khan nằm sấp lên ghế mềm, tấm choàng bị nàng kéo ngang hông.

Thấy lưng hắn, mặt nàng cũng hơi đỏ, rút kim ra liền châm nhanh.

- “Trước kia ngươi đi Nguyệt Dung lâu đã rất cẩn trọng, có thể phát hiện thuốc, sao lần này vô phòng Song Vân Diêu lại không hay biết? Lại tin nàng ta đến thế?”

Chuyện vào phòng Song Vân Diêu đúng là đau đầu.

Lân Uyên thở dài trong lòng.

Hắn đã hối hận.

Quả thật sai lầm, có tin tức gì, chẳng lẽ không thể kiếm dịp khác nghe sao? Muốn xem phòng nàng có đúng như nghĩ không, chẳng lẽ không thể đợi Song Vân Diêu không có nhà rồi ban ngày đến xem chứ?

- “Bất cẩn rồi. Lúc ấy ta đã đứng sát bên cửa sổ.”

Nói đến đây hắn chợt nhớ ra trên bậu cửa sổ Song Vân Diêu đặt đồ vật.

- “Nàng đã toan tính với ta.”

Lân Uyên nghiến răng, Song Vân Diêu, tốt lắm.

- “Nói vậy là nàng rất hiểu ngươi, hoàn toàn biết rõ hành động của ngươi, nên mới đặt đồ vật trên bậu cửa sổ.”

Phó Chiêu Ninh nhướn mày.

Lân Uyên im lặng không nói.

Hắn có thể nói, vì khi nghe tin Song Vân Diêu biết Phó Tấn Thẩm và Phó Lâm còn sống, trong đầu hắn chợt nghĩ đến muốn giúp Phó Chiêu Ninh xác thực, nên mới sốt ruột chạy tới.

- “Nhưng nàng đã sắp sẵn kế hoạch dẫn ngươi đến rồi, đã thành công dẫn ngươi đến, sao lại để ngươi đi được?”

Phó Chiêu Ninh thấy không ổn, tay Song Vân Diêu thế kia, ít ra cũng phải giữ hắn lại chứ.

- “Ừ, nàng lao tới, ta đẩy một tay ra.”

Lân Uyên nói.

- “Hộc.”

Phó Chiêu Ninh không nhịn được cười.

- “Này, ngươi coi nàng như ân nhân mà đẩy tay sao?”

- “Nàng không phải.”

Lân Uyên, qua một đêm đã xác định:

- “Ta lấy chiếc khăn ra, nàng chẳng nhận ra.”

- “Khăn?”

- “Đây này.”

Hôm nay hắn định xác nhận chuyện này nên để chiếc khăn trong người, trùng hợp gặp lúc Song Vân Diêu xảo trá, lúc nàng nói chuyện, hắn lấy khăn ra giả vờ lau tay, đủ để nàng thấy.

Nhưng Song Vân Diêu chẳng hề chú ý đến khăn.

Phó Chiêu Ninh nhìn về phía cửa sổ, hắn lúc trước làm ướt khăn, giờ cứ thế quăng đó phơi.

Nàng đi tới, cầm lấy khăn, chợt thấy quen mắt.

- “Chiếc khăn này...”

Nàng nghi ngờ.

Lân Uyên lập tức nhận ra điều gì đó, nhưng không động đậy, sợ làm nàng nghi ngờ.

- “Chiếc khăn này sao ta thấy quen thế?” Phó Chiêu Ninh cầm khăn bước lại, trong ánh nến lật đi lật lại, uyển chuyển nhớ lại, chợt mở to mắt.

- “Của ta!”

Phó Chiêu Ninh reo lên.

Nàng nhớ ra lúc còn rất nhỏ, Phó Nhược Tuyết đã lừa nàng rằng trong núi có quả chữa bệnh cho ông ngoại, còn tả lại, khi đó nàng ngây thơ đi tìm, tối không về được, phải trốn trong hang núi.

Sau đó có một thanh niên nhỏ cũng chui vào hang, còn lảo đảo ngã nhào, bị thương.

Phó Chiêu Ninh quay lại nhìn Lân Uyên, vỗ một cái lên đầu hắn:

- “Lân Uyên! Đây là của ta! Năm đó trong hang núi cứu được một anh chàng...”

Lân Uyên không động, không nói.

Dù bị nàng vỗ đầu cũng không phản ứng.

Phó Chiêu Ninh nói một hồi thấy hắn im lặng, cau mày:

- “Ngủ rồi sao?”

Nàng mới rút kim, ngồi xuống nghiêng đầu nhìn Lân Uyên, chợt bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của hắn.

Đề xuất Hiện Đại: Để Gả Vào Hào Môn, Em Gái Hại Chết Người Trong Mộng Của Tổng Tài
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện