Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 126: Vương gia có hay không bỏ vợ

Chương 126: Vương gia có chịu bỏ vợ không?

Tiểu Đào nghe những lời nọ thì lo lắng đến không chịu nổi.

“Vương gia sao có thể như vậy chứ?”

Cô rất đau lòng, nếu Vương gia thật sự ở bên người khác, vậy tiểu cô nương nhà mình sẽ ra sao?

Mới vừa thành thân chưa bao lâu mà.

Dù lão đại phủ muốn họ ly hôn, nhưng Tiểu Đào vẫn nghĩ rằng Tuấn Vương và tiểu cô nương rất xứng đôi. Có khi nào sau này họ phát hiện chuyện năm xưa chỉ là hiểu lầm, rồi hai người có thể vui vẻ bên nhau chăng?

Hơn nữa, Tuấn Vương có lẽ cũng không muốn ly hôn. Với thân phận của hắn, nếu tiểu cô nương thật sự không thể chung sống với hắn, thì chắc chắn sẽ bị Tuấn Vương bỏ.

Người bị bỏ rơi rồi thì sau này cuộc sống sẽ vô cùng khổ sở. Tiểu cô nương phải sống thế nào đây?

Tiểu Đào sắp khóc đến nơi.

Cánh cửa kêu “két” một tiếng mở ra, Phó Chiêu Ninh bước ra, nhìn cô rồi nhìn Tôn Quý.

Tôn Quý vội vàng tạ lỗi.

“Tuấn vương phi tha lỗi, tại hạ nói chuyện quá lời!”

Sao hắn lại mất trí nhớ để nói ra chuyện Tuấn Vương và cô Linh tiểu thư ở đây? Chắc là bởi vì nhìn Tuấn Vương phi hiền lành như vậy, khiến hắn cảm thấy có thể nói chuyện thoải mái.

“Tiểu cô nương...”

Tiểu Đào nhanh chóng bước đến bên Phó Chiêu Ninh, miệng mở ra mở vào mà một hồi vẫn chưa biết nói sao cho phải.

Trần Sơn cũng hơi lúng túng không nói nên lời.

Họ đều lo Phó Chiêu Ninh nghe được chuyện vừa rồi sẽ bị tổn thương.

“Không phải chỉ là nói Tuấn Vương và một cô tiểu thư xinh đẹp đang tình cảm thắm thiết sao?”

Phó Chiêu Ninh lại nói một cách thản nhiên.

Nàng bây giờ chỉ tò mò vì sao Tiêu Lan Viễn cũng đến Triều Vân Sơn.

Có phải y không chịu rời đi?

Nàng vừa đến Triều Vân Sơn thì y cũng đến?

“Gần đây Triều Vân Sơn rộn ràng cũng là để cho những công tử tiểu thư có dịp tìm hiểu và giao tiếp với nhau. Vậy Tuấn Vương đến đây thân mật với một cô tiểu thư cũng là chuyện bình thường.”

Nàng cười nhẹ, lời nói đầy mỉa mai: “Đừng lo ta sẽ buồn.”

“Tuấn vương phi, hay là cô dời đến Đông Trang đi?” Tôn Quý không muốn Phó Chiêu Ninh rời khỏi biệt phủ chiêm ngưỡng cảnh núi non, nhưng nghĩ cho nàng, thì nàng nên nhanh chóng đến bên Tuấn Vương, giữ chặt người đàn ông của mình.

“Sao vậy, quản sự Tôn muốn đuổi ta đi à?” Phó Chiêu Ninh đùa một câu.

Nàng đùa một câu khiến Tôn Quý giật mình, vội vã vẫy tay nói: “Không không không, tất nhiên không phải vậy. Tuấn vương phi có thể ở đây là vinh dự cho biệt phủ chúng ta. Chỉ là Tuấn Vương ở Đông Trang, nơi đó được những công tử cưng chiều hơn vì trang trí lộng lẫy hơn thôi.”

Lộng lẫy? Vậy thẩm mỹ của Tiêu Lan Viễn cũng chẳng tệ đến mức không nói nổi lời khen!

Nàng lại thấy Biệt phủ Thưởng Sơn Sắc này khá tuyệt, tinh tế có phong vị, lại dễ nhìn. Ai mà thích chỗ lộng lẫy quá chói mắt chứ.

“Không cần bận tâm hắn nữa, các ngươi thầy của lão gia đâu rồi? Ta đã tìm ra thuốc rồi, đi tìm ông ấy nói một chút đi.”

“Thật sao?”

Tôn Quý mừng rỡ, quên luôn chuyện Tuấn Vương và Linh Vãn Tâm. “Lão gia đang ở vườn trước, tối nay sẽ có nướng dê, tuấn vương phi có muốn qua đó cùng hội vui không?”

“Nướng dê? Tuyệt quá rồi, ta đói muốn xỉu đây, mau dẫn đường đi.”

Tôn Quý hồ hởi dẫn họ tới vườn trước.

Tiểu Đào vẫn còn lo lắng, trên đường nhỏ giọng hỏi Phó Chiêu Ninh: “Tiểu cô nương, phu quân có biết cô cũng đến Triều Vân Sơn không? Liệu hắn có phải đến tìm cô? Chỉ là chưa biết cô ở đây nên mới đến Đông Trang thôi?”

Nếu Tuấn Vương thật sự là vì tiểu cô nương mà đến, thì nàng phải vội tìm hắn mới được. Sao lại để người khác cướp mất Vương gia?

“Nếu hắn thật sự đến tìm ta, tự nhiên sẽ tìm được.”

Phó Chiêu Ninh hoàn toàn không tin Tiêu Lan Viễn đến đây vì nàng, với năng lực của y, tìm ra nơi nàng cư ngụ là chuyện rất dễ dàng.

Hơn nữa y chắc cũng không biết nàng đến, bởi tính khí của Chung Kiếm, không có nàng cho phép, y không dám tiết lộ cho Vương phủ.

“Vậy bây giờ chúng ta đi, Vương gia sẽ biết thôi...”

Phó Chiêu Ninh cười nhìn Tiểu Đào, “Có lẽ hắn muốn đến đây tìm cô gái mình thích? Nếu vậy tao đến thì chẳng phải làm phiền hắn sao?”

“Cô là vương phi của hắn mà!”

Tiểu Đào nhỏ giọng gọi, lo lắng vô cùng.

“Là vương phi cũng không sao được trái tim một người đàn ông muốn tam thê tứ thiếp.”

Phó Chiêu Ninh nói vậy cũng cảm thấy hơi chán.

Ngày trước nàng chặn xe ngựa trên phố hỏi Tiêu Lan Viễn có vợ, có người nàng thương hay hôn ước hay không, chính là muốn tìm một người đàn ông không có chuyện tình cảm ràng buộc.

Nhưng giờ nghĩ lại, nàng bỏ quên chuyện sau khi thành thân.

Bây giờ nếu Tiêu Lan Viễn muốn gả nhì, muốn lấy thiếp, nàng thật sự không quản được.

Chỉ có điều, nếu bên cạnh y có người phụ nữ khác, nàng sẽ cảm thấy chính mối quan hệ vợ chồng của họ cũng trở nên khó xử.

“Nhưng...”

Tiểu Đào im lặng một lúc, cũng không biết nói gì.

Chẳng phải hễ đàn ông nào chả tam thê tứ thiếp hay sao, huống hồ là một vị vương gia.

“Vậy thiếp để Trần Sơn đi dò xem cô Linh tiểu thư đó ra sao.”

“Dò làm gì?”

“Xem nhà họ Linh có cho phép con gái trưởng thành làm thiếp không.” Tiểu Đào vội nói, “Nếu cô ta làm thiếp thì tiểu cô nương vẫn là vương phi Tuấn Vương. Nếu cô ta muốn trở thành chính thất, thì chắc chắn sẽ gây chuyện với Tuấn Vương. Tiểu cô nương, nếu Vương gia nghe theo lời cô ta mà muốn bỏ vợ thì làm sao đây?”

Tiểu Đào thật sự sốt ruột.

Phải biết gia tộc Phó gia không cao quý, so với vị trí thì không xứng với Tuấn Vương.

Con gái Thị lang Bộ binh quyền quý hơn tiểu cô nương nhiều, có thể Tuấn Vương thực sự hối hận muốn bỏ vợ cưới người mới thì phải làm sao?

Đã có tiếng ồn ào vọng lại, trong viện có lò lửa, bên cạnh treo con dê đã đã mổ đang nướng.

Một vài thanh niên tụ tập bên cạnh cười nói rộn ràng, Tôn lão gia bê mâm chạy khắp nơi.

Phó Chiêu Ninh vẫy tay ra hiệu Tiểu Đào đừng nói nữa.

“Đi ăn dê nướng trước đi, tiểu cô nương à, lo nghĩ quá nhiều dễ sinh nếp nhăn đó.” Phó Chiêu Ninh nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Đào.

“Tiểu cô nương!”

Tiểu Đào giậm chân. Cô lo chết đi được, sao tiểu cô nương không hề sốt ruột?

Tôn Quý đã đi nói chuyện với Tôn lão gia về việc Phó Chiêu Ninh, ông ta phấn khởi vô cùng, vội trao cho hắn đĩa thức ăn.

“Cậu chăm sóc đi!”

Ông ta vội chạy về phía Phó Chiêu Ninh.

“Tuấn vương phi...”

Phó Chiêu Ninh nghĩ đến lời nói của Tôn Quý vừa rồi vẫn thấy có chút khó chịu, “Tôn lão gia hay gọi tôi là Phó tiểu thư đi.”

Tôn lão gia cũng nghe nói chuyện giữa Tuấn Vương và Linh Vãn Tâm, tưởng Phó Chiêu Ninh đang giận dỗi ngại làm phiền nên liền đáp ngay.

“Ừ ừ, Phó tiểu thư, Tôn Quý nói cô đã biết đó là loại thuốc gì rồi? Thật sự là thuốc sao?”

“Đúng vậy, mà còn là loại thuốc rất tốt—”

Phó Chiêu Ninh chưa nói hết câu thì bên kia có người gọi to.

“Phó Chiêu Ninh? Ngươi sao lại ở đây?”

Đề xuất Ngược Tâm: Ma Đế Điên Phê: Sủng Ái Đến Cuồng Si
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện