Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 545: Lão phụ thân thật sự có phần quá tưởng tượng!

Lộc Nam Ca lắc đầu, Lộc Bắc Dã như một chiếc radar nhỏ lập tức nhận được tín hiệu, cái đầu nhỏ cũng lắc theo chị.

“Ba, con với A Dã đi là được rồi. Ba giúp con sắp xếp thêm mấy chiếc xe nữa nhé? Chuyến này anh cả về cùng bạn bè, tổng cộng có mười hai người lận.”

Lộc Tân nhìn ánh mắt đầy mong đợi và tin tưởng của con gái, lại nhìn sang cậu con trai nhỏ tuy không nói lời nào nhưng rõ ràng đang đứng cùng chiến tuyến với chị, gương mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc.

Lại nhìn sang ánh mắt dịu dàng đầy ý cười của vợ như một sự ngầm đồng ý, chút kiên trì cuối cùng trong lòng ông bỗng chốc tan biến.

Ông thở dài một tiếng đầy bất lực nhưng cũng rất mực chiều chuộng: “Được, được, được! Con gái rượu đã lên tiếng thì ba sao nỡ từ chối? Ba sẽ sắp xếp ngay. Nhưng đi sân bay phải lên cao tốc, xe cộ phức tạp, con lại chưa có nhiều kinh nghiệm, hay là...”

Lộc Nam Ca lập tức quay sang mẹ, kéo dài giọng nũng nịu xen lẫn chút tủi thân: “Mẹ xem ba kìa! Ba chẳng tin tưởng con chút nào hết. Con thừa hưởng gen ưu tú của mẹ, IQ hay EQ đều cao, học gì cũng nhanh, vả lại con cũng có bằng lái rồi mà.”

Những nếp nhăn nơi khóe mắt Tang Niên Niên gợn lên vẻ ấm áp dịu dàng. Bà khẽ vỗ nhẹ vào cánh tay chồng như một cách “tiếp viện” cho con gái, rồi ôn tồn đưa ra phương án trung hòa.

“Ba con cũng chỉ lo cho hai đứa thôi. Hay thế này, đằng nào cũng đi đón Tây Từ và bạn nó, ba mẹ đi cùng hai đứa luôn? Đến sân bay rồi, bọn trẻ các con cần không gian riêng thì cứ tự nhiên tụ tập. Ba mẹ chỉ cần nhìn một cái, xác nhận các con đã đón được người an toàn là sẽ đổi xe về ngay, tuyệt đối không làm phiền không khí náo nhiệt của các con, thấy sao?”

Lộc Nam Ca nhìn ánh mắt đầy tình cảm tự nhiên của ba dành cho mẹ, lòng bỗng thắt lại.

Hình ảnh cuối cùng trong vụ nổ ở kiếp trước không báo trước mà ùa về trong tâm trí — giữa biển lửa ngút trời, sau khi xác nhận cô đã rời đi an toàn, ba đã dùng chút sức tàn cuối cùng để ôm chặt lấy thi thể lạnh lẽo của mẹ...

Hình ảnh đó đau đớn đến mức khiến hơi thở của cô đình trệ trong giây lát.

“Nam Nam? Nam Nam?” Tang Niên Niên thấy con gái bỗng nhiên thẫn thờ nhìn mình, không nhịn được khẽ gọi.

Lộc Nam Ca bừng tỉnh, cô chớp mắt thật mạnh để xua đi nỗi xót xa đang dâng trào.

“Mẹ ơi!” Cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, thân thiết ôm lấy cánh tay mẹ. “Không cần đâu ạ! Ba mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Con và A Dã đi xe chú Chu là được rồi. Trưa nay ba mẹ không cần đợi cơm đâu, tối bọn con mới về. Hai người cứ tận hưởng thế giới hai người đi nhé!”

Tang Niên Niên gõ nhẹ vào trán cô: “Cái con bé này! Nói linh tinh gì thế!”

Lộc Nam Ca cười hì hì, lắc lắc cánh tay mẹ. Ánh mắt cô vô tình lướt qua phía cửa lớn, nụ cười trên môi hơi thu lại. Cô ghé sát tai Tang Niên Niên, hạ thấp giọng, bày tỏ thái độ kiên quyết và không hề che giấu sự chán ghét.

“Mẹ, còn chuyện này nữa, con và A Dã đều không thích dì Hứa. Mẹ cho dì ấy nghỉ việc được không?”

Kiếp trước, A Dã đã từng thay cô báo thù. Còn ở đời trước nữa, cả nhà ba người dì Hứa đều biến thành tang thi và cũng đã bị họ giải quyết. Kiếp này... với cái đức tính như bùn nhão không trát nổi tường của hai cha con nhà đó, chỉ cần rời khỏi công việc lương cao ở nhà họ Lộc, không còn sự tiếp tế vì lòng mềm yếu của mẹ cô, cuộc sống mẹ con họ lôi kéo, hành hạ lẫn nhau có lẽ còn đau khổ hơn cả cái chết.

Cứ để họ tự mình “tận hưởng” đi. Người nhà họ Lộc kiếp này phải sống hạnh phúc bên nhau, không cần vì những kẻ đó mà làm bẩn tay mình.

Lộc Tân và Tang Niên Niên nghe vậy thì hơi ngẩn người.

Trong đầu Lộc Tân thoáng qua vô số kịch bản từ các bản tin thời sự: “Con gái, có phải bà ta bắt nạt con và A Dã không? A Dã trầm tính như vậy, không lẽ là do bà ta?”

Hai chị em đồng thanh lắc đầu: “Không có ạ, chỉ là không thích thôi!”

Lộc Tân định nói thêm gì đó nhưng đã bị Tang Niên Niên ngăn lại. Bà nhìn thấy sự bài xích không hề che giấu trong mắt con gái, lại thấy cậu con trai lặng lẽ gật đầu phụ họa.

Bà không truy hỏi nguyên nhân mà chỉ dịu dàng gật đầu, đưa tay vén lọn tóc mai cho con gái: “Tất nhiên là được. Nếu cả con và A Dã đều không thích thì mẹ sẽ xử lý. Chiều nay mẹ sẽ bảo dì ấy rời đi.”

Lộc Nam Ca thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn mẹ! Vậy con và A Dã xuất phát đây, không thì lát nữa không kịp đón anh cả mất.”

Lộc Tân dặn dò: “Đi đi, trên đường chú ý an toàn. Những xe khác ba sắp xếp sẽ đến thẳng sân bay chờ sẵn, chú Chu biết phải làm gì rồi.”

“Vâng! Cảm ơn ba!” Lộc Nam Ca gật đầu, nắm lấy tay em trai: “Bọn con đi đây ạ!”

Hai chị em nhanh chóng đi ra xe ngoài sân, mở cửa ngồi vào. Lộc Nam Ca tựa vào cửa sổ vẫy tay, Tang Niên Niên cũng vẫy lại: “Các con yêu, tối gặp nhé!”

Chiếc xe khởi động êm ái, từ từ lăn bánh ra khỏi khuôn viên biệt thự.

Lộc Tân và Tang Niên Niên đứng sóng đôi tại chỗ, dõi theo chiếc xe cho đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt. Ánh nắng vẫn rực rỡ, hương hoa thoang thoảng trong sân.

Tang Niên Niên khoác tay chồng, tựa đầu vào vai ông, giọng nói mang theo chút thắc mắc và lo lắng không tên: “Anh này, Nam Nam và A Dã nhà mình hôm nay hình như có gì đó là lạ. Cứ như thể vừa trải qua chuyện gì đó mà đột nhiên lớn hẳn lên vậy. Sâu trong ánh mắt dường như còn có chút tàn nhẫn, giống như người đã từng kinh qua sinh tử...”

Lộc Tân siết chặt vai vợ, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: “Đúng là có chút khác biệt. Biết đâu lại giống mấy bộ phim đang hot bây giờ, trọng sinh rồi chăng? Bề ngoài vẫn là chúng, nhưng thực chất đã sống thêm một đời rồi. Thôi kệ đi, miễn sao chúng ta chắc chắn đó vẫn là con mình là được.”

Tang Niên Niên liếc ông một cái: “Anh lại nói chuyện tâm linh gì thế! Nhan sắc này, sự thông minh này, ngoài con trai con gái chúng ta ra thì còn ai vào đây nữa?”

Lộc Tân cười xòa: “Phải, phải, bà xã nói đúng! Chủ yếu là do gen của bà xã tốt, vừa đẹp vừa thông minh, nên con cái nhà mình mới đứa nào đứa nấy đều xuất sắc như vậy!”

Dòng xe cộ tấp nập, thành phố vẫn bình yên. Chiếc xe chở hai chị em đang lao nhanh về phía sân bay, hướng tới cuộc hội ngộ trọng đại sau bao thăng trầm sinh tử.

Sân bay Nam Thành, nhà ga T2.

Trong bãi đỗ xe, chiếc xe kinh doanh màu đen từ từ lùi vào vị trí.

“Chú Chu, con và A Dã lên trên là được rồi, chú cứ ở đây đợi những xe khác mà ba con sắp xếp nhé.” Lộc Nam Ca mở cửa xe, nói với người tài xế trung niên.

Chú Chu gật đầu cung kính: “Vâng, thưa tiểu thư. Khi nào chuyến bay của đại thiếu gia hạ cánh, cô cứ gọi cho tôi, tôi sẽ lái xe qua đón mọi người.”

“Vất vả cho chú rồi ạ.” Lộc Nam Ca cảm ơn một tiếng rồi nắm tay Lộc Bắc Dã.

Hai chị em một cao một thấp băng qua bãi đỗ xe hơi ồn ào, đi về phía thang cuốn dẫn lên sảnh đón khách.

Đường đến sân bay thuận lợi ngoài dự kiến, không hề gặp cảnh tắc đường như họ tưởng. Khi họ đến cửa sảnh đón, vẫn còn gần nửa tiếng nữa mới đến giờ hạ cánh dự kiến của Trì Nghiên Chu và Lộc Tây Từ.

Còn chuyến bay của Văn Thanh và Lạc Tinh Dữu thì phải muộn hơn khoảng hai mươi phút nữa.

Đề xuất Huyền Huyễn: Ta Không Phải Hí Thần
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm mọi người ơi

Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Ngọc1212
Ngọc1212

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện