Những tia sét màu tím cuồng loạn nhảy múa, xé toạc không trung và đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ nửa bầu trời, ập xuống đầu Lộc Nam Ca khi cô dường như không còn đường lui.
Ánh sáng tím mang theo sức mạnh hủy diệt ấy như muốn nuốt chửng bóng hình mảnh mai của cô. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc sinh tử, đôi mắt Lộc Nam Ca không hề có lấy một tia sợ hãi, trái lại còn lóe lên vẻ điên cuồng đến cực hạn.
“Lại muốn dùng chiêu cũ để nhốt tôi sao? Nằm mơ đi!”
Ngay khi lưới điện tím chỉ còn cách mình mười mét, hai chiếc chậu rửa mặt bỗng nhiên xuất hiện trên tay cô. Làn nước đục ngầu bên trong bị hất tung ra ngoài, gió nổi lên, đẩy mạnh dòng nước lao đi.
“Ào!”
Dưới sự tiếp sức của cuồng phong, dòng nước kết thành một cột trụ khổng lồ, đâm thẳng vào tấm lưới điện đang ép tới.
Tiếng xèo xèo và sấm sét nổ vang rền trời. Khoảnh khắc nước và điện va chạm dữ dội, ánh tím bùng nổ mạnh mẽ, nhuộm kín nửa bầu trời thành một vùng lãnh địa chết chóc. Vô số tia điện nhỏ như những con rắn len lỏi theo cột nước, điên cuồng lan rộng và gây ra những vụ chập điện liên hoàn.
“Khiên gió, lên!”
Gần như cùng lúc với lúc hất nước ra, Lộc Nam Ca vắt kiệt năng lượng hệ phong trong cơ thể, khiến chúng ngưng tụ và xoay tròn thần tốc trước mặt, tạo thành một bức tường gió xanh thẫm, dày đặc với sức cắt kinh người.
Ầm! Đoàng! Rắc!
Lưới điện va mạnh vào khiên gió. Bề mặt khiên rung chuyển dữ dội, ánh sáng lập lòe bất định.
“Anh! Vãn Vãn! Dùng hệ hỏa đập hắn cho em! Anh Nghiên, chuẩn bị khiên bảo vệ mọi người! Em sẽ chơi một ván lớn!”
Giọng nói của Lộc Nam Ca xuyên qua tiếng gầm rú của năng lượng, truyền vào tai những người đồng đội đang sẵn sàng chiến đấu bên dưới qua bộ đàm.
Lộc Tây Từ và Cố Vãn nghe vậy, ánh mắt sắc lẹm đầy quyết đoán. Hai quả cầu lửa nén cao độ màu đỏ sẫm đã tụ lại từ lâu trong lòng bàn tay Cố Vãn, mang theo cơn thịnh nộ của cô, lao thẳng vào lưng gã đàn ông mặc vest.
Cơ bắp trên cánh tay Lộc Tây Từ gồng lên, hai lòng bàn tay cùng lúc đẩy mạnh về phía trước. Hai luồng lửa trắng rực bị nén đến cực hạn, xoắn lấy nhau lao vút lên trời, nhanh chóng áp sát gã đàn ông đang bị tê liệt nhẹ do phản phệ của sấm sét.
“Bắc Dã, Hạ Chước, Tinh Dữu... dựng khiên!”
Giọng của Trì Nghiên Chu vang lên: “Hạ Hoài Cảnh... đưa tất cả những người có dị năng trốn vào khu vực khiên băng phía dưới chúng ta ngay!”
Dị năng hệ kim trong người Lộc Bắc Dã bùng phát, một tấm khiên vàng khổng lồ lập tức xòe ra phía trên đường tấn công của Lộc Tây Từ và Cố Vãn, tựa như một mái vòm bất khả xâm phạm.
Hạ Chước vung tay xuống đất, một bức tường đá sừng sững mọc lên, che chắn cho tất cả đồng đội đang tấn công. Lạc Tinh Dữu bồi thêm một lớp khiên kim loại vững chãi lên trên lớp phòng thủ của hai người kia.
Gã đàn ông mặc vest vừa mới trấn tĩnh lại sau cơn tê liệt ngắn ngủi thì hai luồng hỏa công đã ập sát mặt.
Ầm! Ầm! Ầm!
Lửa va vào điện, nổ tung thành những tia lửa nhiệt độ cao rực rỡ cả một vùng trời. Bóng dáng Lộc Nam Ca dưới ánh lửa trông chẳng khác nào một vị chiến thần. Những đốm lửa như dòi đục xương bám chặt lấy khiên điện, điên cuồng thiêu đốt và xâm nhập vào bên trong, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Ngay khoảnh khắc ánh lửa chói mắt nhất, khi hơi nóng và khói bụi bắt đầu cuộn trào, Lộc Nam Ca dùng ý nghĩ lấy ra một bao bột mì nặng năm mươi cân.
“Vẫn chưa xong đâu...” Giọng nói trong trẻo của cô pha chút tàn nhẫn: “Mời ông ăn một bữa ra trò!”
Cô dùng hết sức bình sinh ném bao bột mì đi, tạo thành một đường vòng cung lao thẳng vào vùng chiến địa nơi lửa và điện vẫn chưa tan hết. Bao bột bị lưỡi dao gió rạch nát giữa không trung, bột trắng tuôn ra xối xả.
Đúng lúc đó, Lộc Nam Ca đẩy mạnh hai tay về phía trước. Cuồng phong nổi lên!
Gió cuốn theo lớp bụi bột mì nhẹ bẫng, ngay lập tức bao phủ toàn bộ khu vực đang có nhiệt độ cực cao. Làn sương trắng cuộn tròn trong ánh lửa, giống như khoác lên vụ nổ một tấm khăn voan mờ ảo. Lộc Nam Ca liên tục chồng thêm nhiều lớp khiên gió trước mặt mình.
Giây tiếp theo, bột mì gặp lửa lớn.
Ầm ầm ầm!
Đó là phản ứng dây chuyền giữa bụi mịn và lửa. Một luồng sáng trắng chói lòa nuốt chửng mọi thứ, tầm nhìn của tất cả mọi người trở nên trắng xóa trong tích tắc, ngay sau đó là luồng khí nóng rực từ tâm vụ nổ quét qua điên cuồng.
Tiếng nổ lớn vượt quá giới hạn thính giác. Dù đã có tường băng của Trì Nghiên Chu và khiên của nhóm Lộc Bắc Dã che chắn, sóng âm vẫn dội thẳng vào lồng ngực mỗi người. Hạ Chước cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp, còn Cố Vãn thì không nhịn được mà bịt chặt tai lại.
Khói bụi vừa bốc lên từ vụ nổ lửa trước đó lại bị vụ nổ kinh hoàng này khuấy động, hất tung lên cao, tạo thành một đám mây nấm hỗn tạp giữa ánh lửa và tro bụi, từ từ che khuất cả bầu trời.
Tường băng dưới sự điều khiển của Trì Nghiên Chu lại dày thêm, ngăn cách hoàn toàn lũ tang thi khổng lồ bên ngoài. Bề mặt băng tan chảy nhanh chóng dưới sức nóng nhưng cũng lập tức đông cứng lại. Đám tang thi khổng lồ đều bị vạ lây bởi vụ nổ trên không, chúng gầm rú điên cuồng lao vào khiên băng của anh.
Tất cả mọi người đều bị chấn động trước đòn tấn công liều mạng và điên cuồng này.
“Lộc tiểu thư điên rồi sao... Như vậy quá nguy hiểm, liệu cô ấy có sao không!” Một người có dị năng lẩm bẩm, nhưng trong mắt lại lấp lánh sự kính phục.
“Câm miệng! Sao có thể chứ! Nhìn tướng mạo Lộc tiểu thư là biết người sống thọ, đại phú đại quý rồi!”
“Anh còn biết xem cả cái này cơ à?”
“Tán dóc cái gì, mồm mép không nghỉ được à? Không sợ chết sao? Lo mà giữ chắc khiên cho tôi!”
Ánh sáng trắng và lửa trên không trung cuối cùng cũng bắt đầu suy giảm và thu nhỏ lại, giống như một con thú đang thở dốc. Khói bụi từ từ rơi xuống, ánh lửa dần lịm đi, tưởng chừng như trận nổ kinh thiên động địa này sắp kết thúc.
Thế nhưng, khi mọi người bên dưới còn chưa kịp hoàn hồn, một luồng cuồng phong bỗng dưng xuất hiện. Nhưng cơn gió này hoàn toàn khác với gió của Lộc Nam Ca, nó ngang ngược, thô bạo và đầy ác ý.
Cơn gió thổi bay lớp khói bụi chưa tan, dập tắt những tàn lửa cuối cùng và quét sạch tro bụi bột mì sang hai bên. Tầm nhìn trở nên rõ ràng ngay lập tức.
Gã đàn ông mặc vest vẫn lơ lửng ở chỗ cũ, nhưng hình tượng của gã đã khác xa lúc đầu. Bộ vest đặt may chỉnh tề giờ đây cháy đen và rách nát nhiều chỗ, ống tay trái gần như bị nổ nát. Mái tóc vốn được chải chuốt kỹ lưỡng giờ rối bù, vài lọn tóc bị cháy xoăn lại, khuôn mặt lấm lem tro bụi.
Đáng sợ nhất là ánh mắt của gã, không còn vẻ thờ ơ cao ngạo nữa mà là sự oán độc đến cực điểm. Gã nhìn chằm chằm vào Lộc Nam Ca ở phía xa, như muốn dùng ánh mắt để lăng trì cô.
Tuy nhiên, sự chú ý của phần lớn mọi người lại bị thu hút bởi một bóng dáng nhỏ bé bên cạnh gã. Không biết từ lúc nào, bên cạnh gã đàn ông mặc vest đã xuất hiện thêm một người một cách lặng lẽ.
Đó là một cô bé trông chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi. Cô bé để đầu trọc, da đầu dưới ánh sáng ánh lên sắc xanh trắng nhợt nhạt. Bộ đồ tác chiến màu đen ôm sát cơ thể gầy gò, càng làm nổi bật làn da trắng bệch một cách bệnh tật, như thể đã nhiều năm không được thấy ánh mặt trời.
Đồng tử của cô bé có màu tím. Màu sắc này có phần giống với đôi mắt tím của lũ tang thi khổng lồ bên dưới, nhưng lại hoàn toàn khác biệt. Mắt của lũ tang thi thì đục ngầu, điên dại, chỉ có bản năng nuốt chửng và hủy diệt. Còn đôi mắt của cô bé này lại thuần khiết hơn, sâu thẳm hơn và lạnh lẽo hơn nhiều.
Trong đôi mắt ấy dường như lấp lánh một loại “trí tuệ” tỉnh táo, một sự suy nghĩ thuộc về con người, chỉ có điều ánh sáng đó đã bị đóng băng dưới lớp hàn khí vô tận.
Cô bé cứ thế lặng lẽ lơ lửng, như thể hòa làm một với không gian xung quanh. Luồng cuồng phong vừa quét sạch khói bụi lúc nãy giờ đang dần bình lặng lại với cô bé là tâm điểm, vài luồng khí lưu vẫn còn quấn quýt quanh người cô.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Trở Về, Phế Vật Phu Quân Hãy Cút Xa
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi