Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 513: Lộc Nam Ca chi chiến đấu.

Giữa không trung, người đàn ông mặc vest chẳng cần chút động tác tích lực nào. Chỉ một cái chạm nhẹ đầu ngón tay, vô số luồng sét hiểm hóc đã vút ra, như những lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi đường lui, khóa chặt không gian né tránh của Lộc Nam Ca. Không khí xẹt lửa, mang theo mùi khét lẹt đến rợn người.

Lộc Nam Ca dồn ép dị năng hệ gió đến tận cùng, điên cuồng né tránh, lăn lộn giữa không trung như con thiêu thân. Vài lần, tia sét sượt qua, xé toạc bộ đồ tác chiến thành những vết cháy đen, da thịt cô bỏng rát. Phổi như bị nung đỏ, mỗi hơi thở đều mang theo vị gỉ sắt tanh nồng.

Dị năng cạn kiệt nhanh chóng, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo đến lạ: Không thể cứ mãi trốn tránh thế này! Nếu cứ tiếp tục, dị năng cạn kiệt đồng nghĩa với cái chết! Phải phá vỡ nhịp điệu này! Cơ hội, thường ẩn mình trong khoảnh khắc đối phương lơ là nhất.

Phía dưới, Chi Chi chớp lấy khoảnh khắc sơ hở, một cành dây chính lặng lẽ, bất ngờ vụt mạnh vào hông người đàn ông mặc vest, hòng gây nhiễu loạn. Hắn thậm chí chẳng thèm quay đầu, tay trái tùy ý vung ra sau, một tia điện xẹt qua, chém thẳng vào dây leo. Phần đầu dây lập tức cháy đen, co rút lại thảm hại.

Chính là lúc này! Ánh mắt Lộc Nam Ca lóe lên vẻ quyết liệt, không lùi mà tiến! Cô dồn dị năng hệ gió điên cuồng vào đôi chân, tạo ra luồng khí đẩy mạnh mẽ đến kinh ngạc! Bùm! Một tiếng nổ khí trầm đục vang lên! Cả người cô hóa thành một tàn ảnh xanh mờ ảo, không phải để né tránh, mà là lao thẳng, đối đầu trực diện với người đàn ông mặc vest!

Lông mày người đàn ông mặc vest khẽ nhíu lại, gần như không thể nhận ra, dường như hắn có chút bất ngờ trước sự liều lĩnh của "con kiến" này. Ngón trỏ tay phải hắn nhấc lên, nhẹ nhàng điểm vào khoảng không phía trước đường lao của Lộc Nam Ca. Xẹt! Một tia điện tím như rắn lao ra, đến sau nhưng lại tới trước, không lệch một ly, bắn trúng đúng vài mét phía trước đường lao của Lộc Nam Ca, tính toán cô sẽ đâm sầm vào.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc trước khi va chạm – Lộc Nam Ca dồn lực vào eo và bụng, cơ thể cứng ngắc xoay ngang chín mươi độ giữa không trung, rơi thẳng xuống như một mũi tên! Tia sét đó sượt qua lưng cô, một phần quần áo lập tức cháy đen, da thịt bỏng rát, nhưng cô đã thành công rơi xuống khu vực phía dưới người đàn ông mặc vest!

Lộc Nam Ca giơ cánh tay, chiếc nỏ bộc phá đã chuẩn bị sẵn "vút" một tiếng, phóng ra! Mũi tên nhắm thẳng vào hạ bàn của hắn! "Con ruồi phiền phức." Lần đầu tiên, giọng người đàn ông mặc vest lộ rõ vẻ khó chịu, thậm chí còn phảng phất sự tức giận vì bị xúc phạm.

Tay trái hắn tùy ý nắm xuống, năm ngón tay khép lại. Rắc! Mũi tên nỏ bộc phá, thứ vũ khí đủ sức xuyên thủng cả thép tấm, khi còn cách chân hắn vài mét, đã như đâm sầm vào một bức tường thép vô hình. Rắc một tiếng, thân tên vặn vẹo, đầu tên vỡ vụn vô lực, chưa kịp phát nổ đã tan thành mảnh vụn rơi xuống.

Người đàn ông mặc vest rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn, hắn không còn chơi trò mèo vờn chuột nữa. Hắn đột ngột xòe năm ngón tay phải, hướng thẳng về Lộc Nam Ca phía dưới, rồi nắm chặt giữa không trung! Rắc rắc rắc!! Xẹt xẹt xẹt!!! Tiếng điện nổ chói tai, khiến da đầu tê dại, như hàng vạn con chim cùng lúc gào thét, vang vọng khắp bầu trời chiến trường!

Không phải một, không phải vài tia, mà là hàng chục, hàng trăm luồng điện tím sẫm, tự nhiên xuất hiện, bao trùm mọi không gian xung quanh Lộc Nam Ca – trên, dưới, trái, phải, trước, sau – tạo thành một lồng giam hình cầu hoàn hảo, không một góc chết! Rồi, cái lồng sét tử thần ấy, nhanh chóng co rút về phía Lộc Nam Ca đang cô độc ở trung tâm!

Phạm vi bao phủ rộng lớn, sự phong tỏa nghiêm ngặt, tốc độ co rút kinh hoàng, tất cả đều vượt xa bất kỳ đòn tấn công nào trước đó! Không khí bị điện ly, ù ù rung động. Lần này, thật sự là lên trời không lối, xuống đất không cửa! Ngay cả một khe hở nhỏ để né tránh cũng không còn!

Chi Chi cảm nhận được hiểm nguy cận kề của chủ nhân, vô số dây leo điên cuồng vươn ra, cố gắng đột phá từ bên ngoài để cứu viện. Nhưng chúng vừa chạm vào rìa ngoài đang nhảy múa của lồng sét, liền như cành cây khô bị ném vào lò luyện thép, co giật dữ dội, lập tức cháy đen thành than, bốc khói xanh nghi ngút, rồi vô lực rũ xuống, đứt gãy.

Trong tầm nhìn của Lộc Nam Ca, giờ đây chỉ còn lại ánh sáng tím chói lòa và những tia điện nhảy múa điên cuồng. "Nam Nam!!" "Em yêu!!!" "Cô Lộc!!!" Phía dưới, Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Kỳ, Cố Vãn, Lạc Tinh Dữu, Hạ Chước, Thời Tự đang kịch chiến với lũ zombie khổng lồ. Tất cả những ai chứng kiến cô rơi vào tuyệt vọng, không ai không mắt đỏ hoe, gào lên những tiếng xé lòng, muốn xông tới nhưng hoàn toàn không kịp!

Rầm rầm rầm! Tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, ánh sáng tím chói lòa bùng nổ giữa không trung, nuốt chửng tất cả! Dòng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo hóa thành những luồng xung kích có thể nhìn thấy bằng mắt thường, điên cuồng quét về bốn phía, thổi bay cát đá trên chiến trường phía dưới, khiến người ngã ngựa đổ, cảnh tượng hỗn loạn tột cùng.

Người đàn ông mặc vest lơ lửng phía trên, cách xa tâm bão sét một chút, lạnh lùng quan sát. Hắn thậm chí còn thong thả chỉnh lại ống tay áo vest bị luồng khí thổi hơi xộc xệch, vẻ mặt đầy tự mãn. "Con kiến, đến đây là hết rồi."

Tuy nhiên, hắn không hề nhận ra, ngay tại lõi của vùng sét cuồng bạo ấy, một "điều dị thường" đang âm thầm diễn ra. Vài sợi dây leo tàn dư, ban đầu bị điện giật cháy đen, tưởng chừng sắp hóa thành tro bụi, lại không hề tan biến hoàn toàn trong dòng sét liên tục. Ngược lại, chúng như những sợi rêu hay sợi nấm có sức sống mãnh liệt nhất, trong những kẽ hở mà những con rắn sét hủy diệt điên cuồng xuyên qua, từ thân chính cháy đen, phân tách ra những sợi dây leo mảnh hơn, dẻo dai hơn.

Những sợi dây leo này vừa xuất hiện, lại lập tức bắt đầu phân tách lần nữa, biến thành những vật thể dạng sợi mảnh như tơ. Chúng không phải đang chống lại sét, mà là khó khăn nhưng vô cùng kiên trì lan rộng, thẩm thấu, hướng về điểm sáng xanh yếu ớt ở trung tâm luồng sét – xuyên thẳng vào tấm khiên gió mà Lộc Nam Ca đang chống đỡ!

Ngay khoảnh khắc lồng sét hoàn toàn khép lại, cô dồn tất cả dị năng vào phòng thủ. Một tấm khiên gió hình cầu được cô cưỡng chế dựng lên, nhưng từ bốn phương tám hướng, vô số rắn điện tím vẫn điên cuồng công kích, ăn mòn tấm khiên. Ánh sáng của tấm khiên gió nhanh chóng mờ đi, và đúng lúc Lộc Nam Ca không ngừng gia cố, dị năng dần cạn kiệt, thì vài luồng cảm giác mát lạnh, đột ngột dán vào lưng và cánh tay đang bỏng rát của cô.

Không phải tấn công, mà là quấn lấy, bao bọc. Những sợi dây leo mảnh như tơ, gần như trong suốt đó, lại kỳ diệu xuyên qua những khe hở của dòng sét cuồng bạo, chen vào bên trong tấm khiên gió! Chúng quấn lấy cơ thể Lộc Nam Ca từng lớp từng lớp, bao bọc chặt chẽ, chỉ trong chớp mắt đã tạo thành một cái kén dây leo hình bầu dục vững chắc!

"Chi Chi..." Lộc Nam Ca khẽ gọi, giọng khản đặc. Điều kỳ diệu hơn là, một luồng năng lượng ôn hòa nhưng hùng vĩ, tràn đầy sức sống, theo sự kết nối của những sợi dây leo này, không ngừng tuôn trào vào cơ thể gần như khô cạn của Lộc Nam Ca!

Luồng năng lượng này, cùng nguồn với sức mạnh mà Chi Chi đã giúp cô phục hồi trong những lần trọng thương trước, nhưng lần này, nó tinh khiết và mạnh mẽ hơn gấp bội! Như thể Chi Chi đã tách một phần bản nguyên sinh mệnh của mình, bất chấp tất cả, truyền vào cho cô! Hạn hán gặp mưa rào, tuyệt vọng gặp sinh cơ.

Cơ thể và ý thức của Lộc Nam Ca đang trên bờ vực sụp đổ, dưới sự rửa trôi của luồng năng lượng sinh mệnh khổng lồ này, lập tức được nuôi dưỡng. Những vết thương bỏng rát nhanh chóng lành lại, kinh mạch cạn kiệt lại tràn đầy sức sống!

Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Linh Thú: Nuôi Mèo Con Để Cùng Chơi
BÌNH LUẬN
selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm mọi người ơi

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Ngọc1212
Ngọc1212

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện