Lão Mã lăn mình một vòng đầy chật vật, suýt soát né tránh được những gai đất đột ngột đâm lên từ dưới chân. Hơi thở nặng nhọc hòa lẫn mồ hôi lạnh, thấm đẫm y phục ông ta trong tích tắc.
Hắn hoảng loạn ngẩng đầu, liếc nhanh qua khóe mắt về phía Lộc Nam Ca và nhóm người kia – chỉ một cái nhìn, lòng hắn đã chùng xuống! Mười mấy người đó đâu giống đang chiến đấu sinh tử? Rõ ràng như đang dạo chơi trong vườn nhà mình! Giữa những tiếng cười nói vui vẻ, những huynh đệ hung hãn của phe hắn lại ngã xuống từng đợt như rau hẹ bị cắt. Chi Chi ngồi trên vai Lộc Nam Ca, trông có vẻ vô hại, nhưng những dây leo lại lặng lẽ bao vây vòng chiến. Lộc Nam Ca chẳng cần động tác lớn lao gì, chỉ khẽ phẩy ngón tay, một làn gió lướt qua, đã có người ôm cổ họng phun máu mà ngã xuống. Lộc Bắc Dã, người nhỏ tuổi nhất, trở thành "mục tiêu dễ xơi" trong mắt không ít kẻ, nhưng mười ngón tay thoăn thoắt của cậu bé đã khiến vô số sợi tơ vàng quấn lấy đối thủ như lưỡi hái tử thần, lặng lẽ thu gặt sinh mạng. Quả cầu lửa của Lộc Tây Từ như có mắt, luôn tìm đúng lúc đối phương tự cho là đã tìm được góc chết để lén lút tấn công, rồi giáng thẳng quả cầu lửa nóng rực vào mặt họ, mùi thịt cháy khét lẹt lan tỏa trong không khí. Trì Nghiên Chu và Cố Kỳ thì không càn quét như khi đối phó với xác sống, dùng lôi hệ kết hợp thủy hệ mà đánh từng mảng. Lúc này, một người dùng lôi điện, chuyên nhắm vào những kẻ có dị năng mạnh; người còn lại chỉ khẽ nắm tay, mà dị năng giả sống sờ sờ lại héo rũ ngã xuống nhanh chóng như xác sống bị rút cạn sinh lực. Thời Tự chỉ khẽ nâng mắt liếc một cái, đã có người như bị trúng tà, đột ngột ngừng lại dị năng sắp bùng nổ, giây sau đã bị một đòn tấn công không rõ từ đâu giáng thẳng vào đầu. Văn Thanh đứng lặng lẽ phía sau mọi người, tay cầm khẩu súng lục có gắn giảm thanh, nòng súng khẽ dịch chuyển, đối phương liền ngã xuống, giữa trán hiện lên một chấm đỏ. Cương Tử thân hình không hề biến lớn, chỉ bay lượn cao thấp bên cạnh Văn Thanh, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đảo quanh.
Trong khi nhóm Lộc Nam Ca vẫn đang trò chuyện bâng quơ, Cố Vãn, Hạ Chước và Quý Hiến không hiểu sao lại phối hợp ăn ý đến thế! Hạ Chước và Quý Hiến, một người dùng địa thích ép đối thủ di chuyển, một người dùng tường đất vây hãm, cuối cùng Cố Vãn khẽ búng tay, bắn những đốm lửa nén cực độ vào đám đông—BÙM! Lão Mã chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu: "Đây căn bản không phải chiến đấu! Đây là một cuộc tàn sát, một màn đùa giỡn đơn phương!" Lão Mã không thể chịu đựng thêm nữa, gào lên tiếng kêu xé lòng về phía Diêu Trác, người đang bị lôi điện của Trì Nghiên Chu ép phải liên tục lùi bước. "Đại ca! Không trụ nổi nữa rồi! Bọn chúng quá gai góc... Đám người này quá sức quỷ dị! Anh em... sắp chết hết rồi! Rút thôi!"
Cùng lúc đó, Lão Phó và nhóm người đứng trên nóc xe ở vòng ngoài, phụ trách tiếp ứng và "phòng bị", đã thấy rõ mồn một cục diện nghiền ép trong sân. Lão Phó trơ mắt nhìn vẻ ung dung tự tại của nhóm Lộc Nam Ca, rồi lại nhìn những huynh đệ ngày thường ngang ngược của mình giờ đây yếu ớt như hổ giấy, không chịu nổi một đòn. Lòng ông ta chùng xuống, lạnh buốt... "Xong rồi! Hết thật rồi! Đúng là đá phải tấm sắt rồi... Người của Diễm Tâm Cơ Địa không hề nói quá... Đây đâu phải là đối thủ khó nhằn? Rõ ràng là một đám Diêm Vương đòi mạng! Sát thần!" Một thuộc hạ đang nắm chặt lựu đạn run rẩy lại gần: "Phó ca... chúng, chúng ta tranh thủ bây giờ chạy đi?" Một người khác cũng run rẩy phụ họa: "Phó ca... Đại ca chắc chắn không đấu lại họ, không chạy nữa... thì không kịp đâu!" "Phó ca... đừng nghĩ nữa! Muộn rồi, mấy anh em mình đều phải bỏ mạng ở đây!"
Ở trung tâm chiến trường, Diêu Trác đã mồ hôi đầm đìa. Đòn sấm sét của Trì Nghiên Chu như đang dắt chó đi dạo, ép hắn ta chỉ có thể chật vật mượn thân thể thuộc hạ làm lá chắn để né tránh, hoàn toàn không có sức phản kháng. Khóe mắt hắn lướt qua những huynh đệ đang rên rỉ khắp nơi, rồi lại nhìn những đối thủ chỉ cần tùy tiện phẩy tay một cái đã như gạch tên trên sổ sinh tử. Thái dương hắn giật "thình thịch" liên hồi, nỗi sợ hãi và cơn thịnh nộ đan xen, dâng trào... Chính bọn họ đã gây chuyện, những người của Diễm Tâm Cơ Địa tuyệt đối không thể bỏ qua.
Đề xuất Hiện Đại: Phó Tổng Truy Vợ: Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi