Ta chỉ muốn gắng gượng nốt năm cuối này, thi đỗ ra khỏi tỉnh, để rời xa tiếng khóc than của mẹ. Ngày dọn vào phòng 404, dì quản lý ký túc xá mấp máy môi như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ đưa cho ta một chiếc chìa khóa hoen gỉ: Đêm tối chớ soi gương. Ta chỉ coi như dì đang ở tuổi tiền mãn kinh nên tính khí thất thường, cứ thế ôm hành lý lên lầu.
Căn phòng trống huếch trống hoác, bốn chiếc giường sắt chỉ còn lại giường tầng trên phủ đầy bụi bặm, lớp vôi tường bong tróc từng mảng, trông như những lớp da người sũng nước. Ta chọn chiếc giường tầng dưới sát cửa sổ, treo tấm băng rôn đỏ rực của trường ôn thi ngay đầu giường — Chưa học đến chết, thì phải học đến cùng.
Mười một giờ đêm tắt đèn...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 52 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Đệ Nhất Hầu