Bà Phù là người vui mừng nhất khi thấy Phù An An trở về. Bà nắm lấy tay cháu gái, ân cần hỏi han: "Ôi An An của bà gầy đi nhiều quá! Con đã ăn gì chưa? Ông con biết hôm nay con về nên đặc biệt hầm canh đấy."
"Canh gà hầm nấm hương củ mài ạ?" Phù An An hỏi.
"Ừm."
"Vậy còn không ăn!" Phù An An cười hì hì, kéo tay bà Phù xông vào nhà. Nhưng cô vừa đi được mấy bước thì bị níu lại: "Con bé này, mang theo hai đứa bạn con vào luôn chứ!"
Tầng một ngôi nhà có ba gian phòng bố trí song song. Gian chính chiếm một nửa không gian, đây là gian lớn nhất. Đây là kiểu kiến trúc đã có từ rất lâu, chuyên dùng để thờ cúng thần linh và tổ tiên. Phòng bếp tương đối nhỏ, nằm liền kề phòng khách. Một khu vực trong phòng khách kê bộ bàn bát tiên và ghế dài, được ngăn cách bằng một tấm bình phong tre. Nửa còn lại đặt TV, bàn trà và ghế sofa. Cả bàn trà và ghế sofa đều được làm từ tre. Tất cả đều do ông Phù tự tay làm, mặt bàn được xử lý kỹ lưỡng từ việc đục đẽo, đánh bóng, đến sơn phết và đánh sáp, trông xanh mướt và bóng loáng. Ghế sofa tre được lót đệm và phủ chăn lông, vừa ấm áp lại vừa đẹp mắt. Hai bên TV đặt những vật dụng nhỏ xinh bằng tre như giỏ đựng rác, rổ nhỏ, cùng các món đồ len trang trí và tranh vẽ. Những vật dụng này được sắp xếp ngẫu nhiên nhưng lại khiến căn phòng toát lên vẻ ấm cúng và thoải mái lạ thường.
Ngồi vào bàn bát tiên, ông Phù mang ra nồi canh gà đang nóng hổi trên bếp than. Ông gắp hết chân gà trong nồi vào chén Phù An An – đây là món cháu gái ông thích ăn nhất. Sau đó, ông gắp hai cái chân gà còn lại chia cho hai chàng trai mới đến. Gà ở quê đều được nuôi thả tự nhiên, hàng ngày chạy nhảy trên đất, ăn cỏ xanh và côn trùng. Thịt gà hầm ra đặc biệt săn chắc, vị ngọt hậu. Lớp dầu gà mỏng trên mặt canh được hớt bỏ đi, để lại phần nước canh hầm đậm đà. Trong canh còn thêm đương quy, đảng sâm và các vị thuốc bắc khác, uống vào thơm ngon vô cùng!
Tô Sầm và Từ Thiên ban đầu định giữ ý tứ một chút trong ngày đầu tiên, nhưng rồi cũng xắn tay áo lên và nhập cuộc ngon lành. Thấy vậy, Phù An An vội vàng vào bếp lấy thêm hai cái chén lớn, múc canh cho ông bà và đặt trước mặt họ.
"Hai người cứ ăn đi, ăn đi ạ!" Bà Phù nhìn ba đứa trẻ ăn ngấu nghiến, miệng nhồm nhoàm như... trong chuồng heo, bà cười tủm tỉm: "Chúng ta ăn rồi mà."
"Lừa ai chứ!" Phù An An lườm ông bà một cái. Cô biết rõ nồi canh này làm xong, hai người chắc chắn chẳng uống một ngụm nào mà để dành hết cho cô. "Tối nay phải ăn hết sạch nhé!"
Bữa tối diễn ra vui vẻ, ấm cúng. Ba người trẻ đặc biệt tự giác dọn dẹp và rửa bát. Sau đó, họ vội vàng mang những món quà trong xe ra. Nhìn thấy đủ loại nhân sâm, tổ yến, thuốc bổ, hai ông bà đều choáng váng: "Mua nhiều thứ này làm gì? Lãng phí tiền quá con ơi!" Dù chưa từng ăn bao giờ, họ cũng biết những thứ này không hề rẻ. Nói xong, hai ông bà bắt đầu trách mắng Phù An An: "Con dẫn bạn về nhà chơi ông bà rất vui, nhưng con bắt người ta mua nhiều thứ này làm gì? Chúng ta dạy con như vậy sao? Không hiểu chuyện! Mau cầm đi trả lại đi!"
Phù An An bị mắng đến co rúm như một chú chim cút nhỏ.
"Không phải chúng cháu mua ạ." Thấy vậy, Tô Sầm và Từ Thiên vội vàng lắc đầu. Người mua đồ còn chưa tới đâu. Tô Sầm tiện thể còn thêm một câu: "Ông bà ơi, ông bà cứ nhận đi ạ, đáng lẽ phải mua."
"Ý con là sao?" Hai ông bà nhìn Tô Sầm đầy nghi hoặc.
"Cháu là nói... đây là tục lệ kết bái ở chỗ cháu ạ." Tô Sầm gãi gãi đầu, nói lảng: "Cháu trai mới ra lò mua đồ cho trưởng bối, nên mà!"
"Còn có tục lệ này sao?" Bà Phù nhìn Tô Sầm đầy nghi ngờ: "Chỗ các con là chỗ nào?"
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?