Chiếc xe lướt nhanh trên đường cao tốc hướng về thị trấn, rồi từ thị trấn rẽ vào con đường làng nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ cho một chiếc xe đi qua. Cuối cùng, Phù An An cũng về đến nhà! Đó là một ngôi nhà đất rất nhỏ, hai tầng. Tầng dưới có một bếp, một gian thờ tổ tiên và một phòng khách. Tầng trên là ba phòng ngủ. Có thể thấy, hai ông bà rất yêu quý ngôi nhà, bức tường bên ngoài sạch sẽ đến lạ.
Trong sân không quá rộng, có nuôi gà, vịt và cả đàn ngỗng lớn. Xung quanh trồng những luống rau xanh mơn mởn, được ngăn cách với khu chăn nuôi bằng hàng rào tre đan. Trên mảnh đất dành cho gia cầm còn có ba khóm mai vàng nở rộ cùng hai cây quýt trĩu quả. Các khu vực khác trong sân đều lát gạch đá, quét dọn cực kỳ sạch sẽ. Trong sân, vài cụ ông, cụ bà đang ngồi hóng mát. Họ ngó chiếc ô tô đang đỗ, ánh mắt đầy tò mò.
"Đây đúng là một nơi tuyệt vời!" Tô Sầm bước xuống xe, nhìn những người trong sân và nở nụ cười mà anh cho là rất điển trai. "Thưa các chú, các dì, chào mọi người. Cháu là anh trai tốt của Phù An An, cháu tên là..."
Chưa kịp nói hết câu, anh đã bị Phù An An, người vừa xuống xe sau đó, kéo đi. Một tay cô kéo Tô Sầm, tay kia xách một túi nhựa màu đỏ, không quên gọi Từ Thiên đang đi phía sau. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Các cụ ông, cụ bà đang phơi nắng trong sân cũng kéo đến, ánh mắt dò xét khắp người Tô Sầm và Từ Thiên.
Ông Phù và bà Phù vẫn chưa kịp phản ứng. Bà Phù nhìn chằm chằm vào bóng lưng vừa đi vào nhà, khẽ nắm tay ông Phù: "Anh Tuấn à, đó có phải An An nhà mình không?"
"Có vẻ... là vậy."
"Con bé không phải bảo chưa có bạn trai sao, sao giờ lại dẫn về hai người một lúc thế này? Ông nói xem tôi có nhìn lầm không?"
"Tôi..." Ông Phù muốn nói "Là", nhưng lại không muốn tự lừa dối mình. Ông đảo mắt nhìn mấy cây cối trước sân, cuối cùng quyết định đi thêm vài bước, bẻ một cành tre nhỏ, dẻo dai và chịu đòn tốt, rồi hầm hầm quay lại. Ông nhất định phải dạy cho đứa cháu gái nghịch ngợm này một bài học tử tế!
Bên trong gian thờ, ánh nến đỏ lung linh, tượng Bồ Tát trên ban thờ trông hiền từ lạ thường. Phù An An, Tô Sầm và Từ Thiên, mỗi người cầm một nén hương, thẳng hàng quỳ gối, miệng đọc lời thề trang trọng:
"Ta Phù An An!"
"Ta Tô Sầm!"
"...Ta Từ Thiên."
"Ba người chúng ta hôm nay kết bái làm anh em khác họ, không cầu cùng năm cùng tháng cùng sinh, cũng chẳng cầu cùng năm cùng tháng cùng chết. Từ nay về sau, sống cởi mở, tình như thủ túc, xin thề trước trời đất, thần linh chứng giám!"
Nói xong, cả ba còn dập đầu ba cái trước bàn thờ, bày tỏ quyết tâm của mình. Điều này khiến tất cả những người đến xem đều ngỡ ngàng. Ai mà ngờ được, mọi chuyện lại có thể phát triển theo hướng này.
"Cái gì thế này?"
"Hai chàng trai tuấn tú thế kia, thế mà một người cũng không thành đôi à."
Không ai nghĩ rằng Phù An An lại có thể "dùng chiêu" này với những người già chất phác. Ai cũng tỏ ra thất vọng. Chỉ có ông Phù Anh Tuấn là từ từ hạ cành liễu xuống.
Sau khi bái lạy trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, Phù An An trịnh trọng giới thiệu Tô Sầm và Từ Thiên với ông bà Phù cùng tất cả mọi người có mặt!
"Ôi chao, hai chàng trai tuấn tú quá!"
"Các cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Đến từ đâu vậy?"
"Làm công việc gì?"
"Có bạn gái chưa? Cưới vợ chưa?"
Các cụ ông, cụ bà nhiệt tình vây quanh, sự hồ hởi này khiến Từ Thiên có chút choáng váng, nhưng Tô Sầm thì như cá gặp nước.
[Pháo Hôi]
Sốp còn ra truyện không ạ?