Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 535: Sự Thật 2

"Phó ca!", "Phó gia!", "Tiên sinh!" Ba tiếng gọi vang lên đồng thời. Phó Ý Chi dời mắt, thần sắc vẫn bình thường.

"Không có gì đâu. Tấm gương này có chút tác dụng mê hoặc lòng người, nhưng không mạnh bằng trong trò chơi. Chỉ cần có đề phòng, ý chí đủ kiên cường, thời gian ngắn bị soi sáng sẽ không dễ bị ảnh hưởng." Còn về Tô Sầm, đó là vì cậu ấy không hề phòng bị, lại nhìn thẳng vào chính mình trong gương đúng một phút.

Phó Ý Chi đưa tấm gương cho Nghiêm Sâm Bác và những người khác: "Đạo cụ ngẫu nhiên loại này rất hiếm, các cậu xem thử." Có lẽ Phù An An không có năng lực không gian thì cũng không mang về được đâu. Nghiêm Sâm Bác cầm lấy, gật đầu đồng tình, đúng là trước đây họ chưa từng thấy. Anh và Từ Thiên thay phiên nhau xem xong, rồi trả tấm gương lại cho Phó Ý Chi. "Tấm gương này nhìn lâu quả thật khiến người ta có cảm giác lạnh sống lưng."

Phó Ý Chi lấy một chiếc khăn tay lụa đen bọc nó lại, sau đó đưa cho Phù An An, lãnh đạm nhắc nhở: "Đừng dại dột mà soi chính mình đấy."

"Làm gì có chuyện đó ạ!" Có thêm một đạo cụ, Phù An An cười híp mắt cất kỹ. Tiếp xúc với ánh mắt của Phó Ý Chi, chút đắc ý vừa chớm nở liền co rúm lại. Phó Ý Chi thu ánh mắt, trong tay đổi thành ly rượu, môi mỏng nhấp nhẹ. Nhìn đôi môi anh ửng đỏ vì rượu vang, Phù An An vùi đầu thấp hơn.

Giữa hai người, bầu không khí có chút vi diệu, Tô Sầm ngồi một bên không nhịn được lén lút quan sát. Cho đến khi họ rời đi, Tô Sầm cuối cùng cũng không kìm được sự kích động trong lòng: "Lão Nghiêm, mau nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Sao tôi lại cảm giác vừa rồi Tiểu An An sắp rụt đầu vào vỏ vậy?"

"Chỉ có rùa đen mới rụt đầu vào vỏ thôi." Từ Thiên ngẩng đầu, nghiêm trang sửa lời. Nghe vậy, Tô Sầm nở nụ cười đầy ẩn ý với cậu ta: "Tiểu Thiên Nhi, cậu còn non lắm."

***

Bên kia, theo lệ cũ, chỉ cần rời khỏi trò chơi, huấn luyện là bài học mỗi ngày phải làm. Nhưng hiện tại, Phù An An đang trốn trong phòng, né tránh sự thật. Cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Ý Chi. Lần đầu tiên xin nghỉ. Ngay cả việc soạn tin nhắn cũng tốn không ít nơ-ron thần kinh của cô, cố gắng làm sao cho thật hoàn hảo, tỏ ra như không có chuyện gì, giả vờ mình không bị ảnh hưởng bởi những gì đã xảy ra trong trò chơi.

Một lát sau, đối phương gửi lại tin nhắn: "Ừ."

Trời ơi! Rõ ràng là anh ấy cưỡng hôn cô mà. Kết quả người ta thì bình thường, còn mình thì ở đây xoắn xuýt. Phù An An tặc lưỡi, nằm ườn ra giường như cá ướp muối. Một lát sau, cô lại ngồi dậy, lấy điện thoại tìm cô bạn thân Trương Viện Viện.

Nửa giờ sau, hai người hẹn gặp nhau tại một quán cà phê như thể mật vụ ngầm. Trương Viện Viện vẫn mặc đồng phục huấn luyện đi ra: "Xảy ra chuyện gì mà gấp gáp thế?"

Phù An An nghe vậy cứ ấp úng, có chút ngại ngùng không nói nên lời.

"Nhanh lên bảo bối, tớ còn phải về huấn luyện đây." Trương Viện Viện để ly trà sữa sang bên, ừng ực làm hết hai cốc nước lọc, càng ngày càng ra dáng "hán tử".

Má Phù An An ửng hồng, còn mang theo chút lo lắng: "Phó ca của tớ... anh ấy hôn tớ."

"Cái gì?!" Trương Viện Viện phá giọng, suýt làm lật tung nóc nhà, khiến những người xung quanh cũng phải ngoái nhìn.

Phù An An: "Cậu, cậu nhỏ tiếng một chút!"

Trương Viện Viện hạ thấp giọng, vì một chút bối rối mà âm điệu có chút sai lệch: "Sư phụ, cấp trên trực tiếp của tớ, người vừa đẹp trai vừa giàu có, vị hạ phàm độ kiếp đó sao?!" Giọng cô ấy dần trở nên kích động.

Phù An An gật đầu: "Đó cũng là cấp trên của tớ."

"Hôn rồi còn cấp trên gì nữa." Vừa nghĩ đến vị đại soái ca kia, Trương Viện Viện liền phấn khích.

Đề xuất Trọng Sinh: [Na Tra] Người Trong Thần Thoại, Dĩ Đức Độ Nhân
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Sốp còn ra truyện không ạ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện