“Là người của Hội Hoàng Hôn!!”
“Đáng chết, bọn chúng đã ẩn nấp trong Hồng Trần Giám Lao từ lâu rồi!”
“Hảo một chiêu dương đông kích tây!!”
Tả Công Công vốn đã bố trí nhân thủ dày đặc trong thành, nhưng cú tông trực diện của Trần Linh vừa rồi đã thu hút toàn bộ sự chú ý ra bên ngoài tường thành.
Ai nấy đều đinh ninh rằng Trần Linh dùng đoàn tàu đâm vào ngục là để đưa người của Hội Hoàng Hôn vào... nhưng chẳng ai ngờ nổi, trên tàu chỉ có duy nhất một mình hắn.
Đó hoàn toàn là một đòn nghi binh để đánh lạc hướng!
Khi nhân thủ trong thành bị điều động ra tường ngoài, những thành viên Hội Hoàng Hôn ẩn mình bấy lâu lập tức phát động tấn công ngay khi tường thành đổ nát. Một mặt phối hợp với Trần Linh dọn dẹp tiền lộ, mặt khác gây ra hỗn loạn, cầm chân quân phòng thủ tại tiền tuyến.
Đòn đánh này khiến quân thủ vệ Hồng Trần Giám Lao không kịp trở tay.
“Số lượng thành viên Hội Hoàng Hôn không nhiều! Mau chóng giải quyết bọn chúng!”
“Một tên cũng không để sót!!”
Những bóng người dày đặc gào thét, lao nhanh về phía những kẻ đang oanh tạc tháp canh.
Hồng Tâm J không lùi mà tiến, cuồng tiếu mấy tiếng, vung đao chém thẳng vào đám đông, dấn thân vào cuộc huyết chiến.
Ở một phía khác, một bà lão chống gậy, ánh mắt hiền từ nhìn về phía dãy tháp canh...
“Thế phong nhật hạ... không chỉ đánh người già, mà còn định lấy đông hiếp yếu sao...” Hắc Đào Q thở dài một tiếng, lặng lẽ vung nắm đấm.
Một quyền vung ra, hai tòa tháp canh nát vụn.
“Bà lão này cũng là người của Hội Hoàng Hôn!!”
“Mẹ kiếp, sức mạnh gì mà kinh khủng vậy?”
“Bên này cần thêm người! Nếu không sẽ không ngăn nổi bà ta!”
Những lá bài tây bay lượn giữa chiến trường hỗn loạn. Mười mấy cao thủ cấp cao của Hội Hoàng Hôn đã hoàn toàn cuốn quân thủ vệ vào vòng chiến.
Tả Công Công đứng trên cao, thu hết cảnh hỗn loạn vào tầm mắt. Cơn giận trong lồng ngực bị nén xuống, chỉ còn lại sự bình tĩnh và nghiêm nghị tuyệt đối.
Một Trần Linh không thể bị công kích, một bức tường thành không thể bị phá vỡ lại bị đâm thủng, cùng với sự trỗi dậy bất ngờ của Hội Hoàng Hôn... tất cả đều nằm ngoài dự liệu, nhưng vẫn trong tầm kiểm soát của Hồng Trần Giám Lao.
Hội Hoàng Hôn ra tay bất ngờ thật đấy, nhưng nhân số của chúng quá ít. Hồng Trần Giám Lao quy tụ cao thủ từ các đại giám lao khác và Thừa Thiên Giới Vực, số lượng lục giai, thất giai, bát giai nhiều đến mức đáng kể.
Nhìn lại Hội Hoàng Hôn, ngoại trừ Hồng Vương Trần Linh, những kẻ còn lại thậm chí chẳng có lấy một bát giai.
Cứ để Hội Hoàng Hôn nhảy nhót thêm chút nữa, Tả Công Công tự tin chỉ cần năm phút là có thể khiến tất cả bọn chúng phải đền tội.
“Tả... Tả Công Công...” Đúng lúc này, một giọng nói run rẩy vang lên bên cạnh lão.
“Chuyện gì?”
“Là thuộc hạ hoa mắt sao... Phía ngoài tường thành, sao lại có nhân loại đang biến thành tai ách vậy??”
Tả Công Công giật mình, lập tức quay đầu nhìn ra xa. Chỉ thấy từng bóng người đang lao nhanh về phía tường thành!
Thân hình bọn họ lay động, từ hình người hóa thành những con tai ách gầm thét: sói xương khổng lồ, độc trùng đen kịt, yêu hồ máu thịt... Thậm chí ngay cả bề mặt tường thành cũng bắt đầu mọc ra những rễ cây thực vật như những khối u!
“Cường công Hồng Trần!! Chi viện cho Trần tiên sinh!!”
Lão Lang xông pha dẫn đầu, tiếng gầm như sấm động vang thấu tầng mây.
Nghe thấy ba chữ “Trần tiên sinh”, đám đông người dung hợp phía sau như được tiếp thêm sức mạnh, tốc độ càng thêm điên cuồng.
Đội quân tai ách hạo hạo đãng đãng men theo lỗ hổng tường thành mà Trần Linh đã đâm thủng, điên cuồng tràn vào trong thành!!
“Phái Dung Hợp?!” Tả Công Công kinh hãi, “Sao bọn chúng lại xuất hiện ở đây??”
Hội Hoàng Hôn khuấy đảo bên trong, Phái Dung Hợp cường công bên ngoài, quân thủ vệ Hồng Trần Giám Lao tức khắc rơi vào cảnh lưỡng đầu thọ địch. Đội hình vừa mới ổn định lại một lần nữa rơi vào hỗn loạn.
“Không biết nữa...”
“Tại sao bọn chúng đã xông đến chân tường rồi mà chuông cảnh báo vẫn chưa vang??” Tả Công Công nhanh chóng nhận ra vấn đề, “Tháp canh của chúng ta mới chỉ bị Hội Hoàng Hôn phá hủy chưa tới một phần mười cơ mà...”
“Thuộc hạ đã cho người đi kiểm tra, chắc sẽ có tin ngay thôi...”
Tả Công Công định nói thêm gì đó thì thấy một bóng người vội vã chạy tới. Chính là binh sĩ thủ vệ đi tuần tra bên ngoài.
“Thế nào? Đã tìm ra nguyên nhân chưa?” Tả Công Công gặng hỏi.
Binh sĩ kia gật đầu chắc nịch! “Bẩm đại nhân, là bởi vì...”
Hắn đột nhiên ngẩn người tại chỗ.
“Bởi vì cái gì?” Tả Công Công thấy hắn ngắc ngứ, sốt ruột truy vấn.
“Ờ...” Binh sĩ gãi đầu, “Thuộc hạ quên mất rồi...”
“???”
Tả Công Công ngẩn người một lúc lâu, rồi cơn giận bùng lên dữ dội!
Đây là lúc nào rồi? Hồng Trần Giới Vực đang đánh đến long trời lở đất, Hồng Vương Trần Linh đột nhập vào ngục, trong ngoài đều loạn thành một đoàn... Vào thời khắc mấu chốt thế này mà lại quên mất thông tin quan trọng??
Lão túm lấy cổ áo tên lính, tát mạnh hai cái rồi gầm lên: “Đi tra lại ngay cho ta!!!”
“Chậc chậc, không cần tra đâu.” Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía sau.
Tả Công Công quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu niên đi dép lê nhựa, đầu tóc bết bát như mấy ngày chưa gội, đang chống tay ngồi trên tường thành. Tay kia linh hoạt nghịch ngợm một vật giống như thiết bị báo động, khóe môi khẽ nhếch lên:
“Toàn bộ thiết bị cảnh báo của các ông... đều bị tôi tháo sạch rồi.”
Nhìn thấy kẻ đó, tim Tả Công Công thắt lại. Đạo Thần Đạo?
“Ngươi là người của Thoán Hỏa Giả?” Tả Công Công cảm thấy không thể tin nổi, thậm chí là có chút tê liệt, “Đến cả Thoán Hỏa Giả cũng muốn nhúng tay vào chuyện này sao?”
“Haiz, mệnh lệnh của Vương thôi mà.”
Thanh Hoặc chậm rãi đứng dậy, “Tiện thể nhắc luôn, đồng nghiệp của tôi sắp tháo sạch vốn liếng của các ông rồi... Một lát nữa, toàn bộ phòng tuyến này sẽ...”
Thanh Hoặc dùng hai tay tạo hình mái nhà, rồi ép phẳng xuống, còn tự đệm nhạc: “Bùm!”
Ánh mắt Tả Công Công càng thêm lạnh lẽo, sát khí của bát giai bắt đầu lan tỏa khắp không trung!
“Nhưng nói trước nhé, đối thủ của ông không phải tôi... Tôi chỉ đến để trêu ngươi ông chút thôi.” Thanh Hoặc cười hì hì, vẫy tay, “Tạm biệt.”
Tả Công Công đương nhiên không để hắn đi dễ dàng, lão vung tay phải, khí tức của Sướng Thần Đạo bùng nổ, định cưỡng ép giữ Thanh Hoặc lại...
Thế nhưng khi Thanh Hoặc lùi lại một bước, thân hình hắn lập tức hóa thành muôn vàn mảnh vụn, biến mất không dấu vết.
Cách đó vài trăm mét, thân hình hắn lảo đảo đáp xuống một đống đổ nát của tháp canh.
“Phù... nguy hiểm thật.” Thanh Hoặc cảm nhận áp lực kinh khủng vừa rồi, vỗ vỗ ngực, “Lão già đó mạnh thật đấy... Nếu chuồn chậm một chút, e là đầu lìa khỏi cổ rồi...”
Thanh Hoặc nghỉ ngơi một lát, nhìn quanh định tiếp tục đi làm chuyện xấu để khuấy đảo chiến trường thì một bóng người đeo khuyên tai hình rắn lọt vào tầm mắt.
“Ê, đợi đã!” Mắt Thanh Hoặc sáng lên, lập tức tiến tới chặn đường đối phương.
“Kẻ vừa trộm đi ký ức của tên lính kia là cậu đúng không?”
“Thất giai Đạo Thần Đạo... khá đấy chứ?”
“Có muốn gia nhập Thoán Hỏa Giả của bọn tôi không? Còn có thể kiếm cái danh Đạo Thánh mà làm đấy.”
“...”
Bạch Dã chậm rãi quay đầu, nhìn Thanh Hoặc với ánh mắt đầy cạn lời.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Triều Đình Ban Lệnh Trợ Cấp Nuôi Dưỡng Nhi Đồng, Mẹ Chồng Ta Nhất Quyết Đòi Sinh Thêm Con Thứ.
[Luyện Khí]
cuối cùng cũng hiểu rồiii
[Trúc Cơ]
Dm vừa thấy spoil trên tik phải chạy vô xem có chương chưa:( đớn vcl lão 39 trả Lý Lai Đức lại đây😭😭 trả cả kết HE nữa😭😭
[Luyện Khí]
Trả lờiÊ là ko HE hảaaa???? 😭😭😭😭😭
[Luyện Khí]
Cái sát ý của Đức sao giống như đang tranh sủng ( hoặc chính thất đang thị uy trước bé ba ) vậy : ))))
[Trúc Cơ]
vãi ngày mai là hết truyện rồi truyện end rồi kết thúc rồi huhuhu
[Trúc Cơ]
Ôi lạy trời cho a linh ổn
[Luyện Khí]
mong a linh không sao.
[Luyện Khí]
Ko s ko s Linh ổn mà đk 🥹
[Trúc Cơ]
Căng quá căng quá🙏 dm mong em Linh đừng làm sao😭
[Luyện Khí]
Nếu sử dụng Viên để diệt Xích tinh thì phải đủ mạnh:_), ko chắc bị hút khô=)))
[Trúc Cơ]
Quá đỉnh🔥💯