Bà mẹ chồng nằm trên giường, cả người gầy rộc, mái tóc trắng xóa phơi bày sự già nua vô dụng của bà ta.
Cái dáng vẻ còng queo kết hợp với khí chất bi thảm yếu ớt ấy, ai nhìn vào mà chẳng thốt lên một câu: "Bà lão này thật đáng thương".
Không đợi con gái kịp lên tiếng, tôi đã vội lao lên phía trước, gằn giọng với bà ta: "Đừng có nói ra những tâm tư bẩn thỉu đó của bà. Lúc trẻ không làm việc thiện, chê tôi sinh hai đứa con gái, ngày nào cũng nguyền rủa ba mẹ con tôi chết không tử tế."
"Lúc hai đứa nhỏ còn bé, bà không cho chúng nổi một viên kẹo, không cho uống nổi một ngụm nước. Hễ mở miệng ra là bà chửi chúng tôi là đồ lừa đảo, đồ đòi nợ, là hạng tiểu tinh đồ tể đen đủi không biết xấu hổ. Nếu không phải ba mẹ con tôi mạng lớn thì căn bản đã không sống nổi đến ngày hôm nay. Giờ bà già rồi không ai chăm sóc, lại không dám mở miệng cầu xin tôi, nên mới định để con gái tôi dưỡng lão tiễn đưa bà chứ gì? Bà nằm mơ đi!"
Nhắc lại chuyện xưa, lục phủ ngũ tạng của tôi vẫn còn đau đớn và ghê tởm khôn cùng.
Tôi nhớ rõ lúc vừa sinh bé thứ hai, vẫn còn đang trong thời gian ở cữ, bà ta đã ép tôi phải ra ngoài giặt đồ giữa mùa đông giá rét.
Thừa lúc tôi không chú ý, bà ta đã tung một cú đá, đẩy tôi xuống dòng sông băng lạnh buốt.
Lần đó tôi suýt thì chết đuối, cuối cùng tuy được người ta cứu lên nhưng lại để lại di chứng đau nhức xương tủy mỗi khi trái gió trở trời.
Sau này chồng tôi qua đời vì tai nạn, tôi dắt theo hai con gái đi về phía Nam, làm thuê kiếm sống qua ngày.
Không ngờ nhờ tinh thần chịu thương chịu khó, cuối cùng tôi cũng mở được vài cửa hàng ăn nhanh theo chuỗi, cuộc sống khấm khá lên, từ đó tuyệt nhiên không liên lạc gì với mụ mẹ chồng độc ác kia nữa.
Giờ đây bà ta già rồi, không cử động được, sức khỏe lại kém, thế là lại tính kế lên đầu mẹ con tôi. Đúng là hạng mặt dày vô liêm sỉ.
Lời tôi vừa dứt, bà ta đã bắt đầu sụt sùi, đôi bàn tay già nua không ngừng lau nước mắt, trông chẳng khác nào một đứa trẻ chịu đầy uất ức.
Con gái lớn đứng dậy, nhìn tôi với vẻ bất mãn: "Mẹ, đó là ân oán cũ của mọi người, đừng có áp đặt lên người chúng con. Giờ chúng con đã lớn rồi, chúng con và bà nội có quan hệ huyết thống. Bà nội đáng thương như vậy, người ngoài nhìn vào còn thấy bà bi thảm, chúng con là cháu gái đương nhiên càng thấy bà thảm hơn. Mẹ đừng có lúc nào cũng như Thím Tường Lâm, cứ nhắc đi nhắc lại những khổ cực ngày xưa nữa."
Lòng tôi đau như vạn tiễn xuyên tâm, điều tôi lo sợ nhất cuối cùng vẫn xảy ra.
Chỉ cần chúng nhìn thấy vẻ bi thảm của bà ta, chúng sẽ nảy sinh lòng đồng cảm cực độ.
Tôi cố giải thích: "Nhưng mà lúc đó mẹ..."
"Mẹ, đủ rồi! Bây giờ mẹ sống tốt rồi, có tiền có thời gian, tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa, tại sao cứ mãi giữ khư khư những ân oán cũ làm gì? Mẹ có thể không đồng cảm với mẹ chồng của mẹ, nhưng chúng con xót xa cho bà nội của mình."
Con gái út cũng lên tiếng, nó vốn là một đứa trẻ dịu dàng và hiếu thảo như thế cơ mà.
Kiếp này, tôi không còn cảm thấy như bị sét đánh ngang tai giống kiếp trước nữa.
Tôi đã từng nỗ lực cứu vãn, nhưng mọi thứ đều không thể cứu vãn nổi, chúng vẫn dẫm vào vết xe đổ của kiếp trước.
Vì vậy, tôi phải tìm cách để giảm thiểu tổn thất của bản thân xuống mức thấp nhất.
Bỏ tiền bỏ sức đầu tư cho chúng hơn hai mươi năm, tôi đã đưa chúng ra ngoài xã hội rồi.
Từ nay về sau, tôi sẽ không bỏ ra cho chúng thêm một xu lẻ nào nữa.
"Được, hai đứa con gái, nếu các con đã chọn bà nội thì mẹ không còn gì để nói. Mẹ về trước đây."
Nói xong, tôi không thèm ngoảnh đầu lại mà rời khỏi ngôi làng, hỏa tốc chạy về nhà, vội vàng nắm chặt mọi tài sản trong tay.
Kiếp trước, tôi cho mỗi đứa con gái một căn nhà. Hiện tại, khi thủ tục sang tên còn chưa làm xong, tôi lập tức treo biển rao bán gấp.
Mã QR thanh toán của mấy cửa hàng vốn chia ra cho ba mẹ con, giờ tôi vội vàng đổi hết tất cả thành mã của riêng mình.
Tôi sẽ khóa chặt tài chính, không cho chúng thêm một đồng tiền nào nữa.
Dù trong tay chúng vẫn còn một ít tiền tiết kiệm, nhưng số tiền đó chắc chắn không đủ để chúng lo liệu cho bà nội.
Kiếp trước, hai đứa con gái lấy nhà của tôi, một căn đem cho thuê để lấy tiền sinh hoạt, một căn thì chúng đưa bà nội vào ở cùng, dùng tiền thuê nhà để nuôi bà ta. Đúng là những đứa cháu gái hiếu thảo làm sao!
Kiếp này, tôi chặt đứt đường lui của chúng, để xem chúng làm người tốt kiểu gì.
Chưa đầy hai ngày sau, hai đứa con gái đã đưa bà nội về nhà.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, oán khí trên người con gái tôi rất nặng.
"Mẹ, mẹ có thể không cần mẹ chồng, nhưng chúng con không thể không có bà nội. Bà nội biết lỗi rồi, bà biết lúc đó đối xử không tốt với chúng con, bà muốn đích thân mở lời xin lỗi mẹ, mẹ còn muốn thế nào nữa?"
Con gái lớn đầy mắt căm hận, coi tôi như kẻ thù.
"Nhưng mẹ không thích bà nội của các con." Tôi lạnh lùng đáp, không hề có ý định đón họ vào cửa.
"Mẹ không thích bà nội cũng không sao, nhưng chúng con thích bà. Nếu mẹ còn ngăn cản tình cảm bà cháu của chúng con, mẹ không còn là mẹ của chúng con nữa!"
Đề xuất Ngọt Sủng: Sống Lại Thành Bảo Bối Trong Lòng Nhiếp Chính Vương
[Pháo Hôi]
hayy ạ