Với thân phận là tiểu công chúa của Bồng Lai Châu, Lục Vân Thường địa vị tôn quý, được trực tiếp bái nhập dưới môn hạ của Sư tôn.
Nàng trở thành tiểu sư muội mới của chúng ta. Nhờ dung mạo kiều diễm lại thêm tính tình ôn hòa, nàng nhanh chóng nhận được sự yêu mến của mọi người trong tông môn.
Thế nhưng, điều khiến Triệu Minh Vi khó lòng chấp nhận nhất chính là việc Thương Uyên đột ngột kiên quyết đòi giải trừ khế ước với nàng.
Hôm ấy, ta cùng Mặc Thần vừa từ thao trường trở về thì bỗng nghe thấy tiếng thét chói tai của Triệu Minh Vi.
"A Uyên! Ta đã vì chàng mà hy sinh nhiều như vậy, giờ đây chàng lại vì người đàn bà này mà muốn đoạn tuyệt khế ước với ta sao?"
"Ta đã nói từ lâu rồi, ta chán ghét nàng. Là nàng cố chấp giữ ta lại. Trong lòng ta chỉ có Vân Thường, nàng đừng uổng phí công sức nữa!"
Ánh mắt chán ghét của Thương Uyên như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can Triệu Minh Vi, khiến nàng bật khóc nức nở.
Lục Vân Thường khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng thốt lên: "Sư tỷ à, dưa ép không ngọt. Nếu trong lòng A Uyên đã không có tỷ, hà tất gì phải cưỡng cầu như vậy?"
Triệu Minh Vi nhìn nàng ta bằng ánh mắt oán độc. Ta biết rõ, với lòng đố kỵ của Triệu Minh Vi, việc nàng lầm đường lạc lối chỉ là chuyện sớm muộn, nàng chỉ còn thiếu một mồi lửa mà thôi.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau ta nghe được tin dữ: Thương Uyên đã đích thân đoạt lấy linh căn của Triệu Minh Vi.
Nhiều năm trước, Lục Vân Thường từng gặp trắc trở trong tu luyện khiến linh căn bị tổn hại. Lần này bái nhập Lưu Vân Tông, nàng vốn mang theo mục đích tu dưỡng và khôi phục linh căn.
Không rõ Thương Uyên nghe được chuyện này từ đâu, hắn lại thẳng thừng nói với Triệu Minh Vi: "Nàng đã yêu ta đến vậy, vậy thì hãy dâng linh căn của mình cho Vân Thường đi, coi như giúp ta giải quyết một mối tâm sự."
Sư tôn nghe chuyện thì vô cùng giận dữ. Dẫu sao Triệu Minh Vi cũng là tiểu đồ đệ được ông nuông chiều từ nhỏ, rốt cuộc vẫn còn vài phần tình nghĩa thầy trò.
Ông không tiện ra tay với Lục Vân Thường vốn có bối cảnh hùng hậu, liền định ra tay trừng trị Thương Uyên.
Không ngờ Triệu Minh Vi lại đứng ra che chở cho hắn: "Sư tôn xin đừng làm tổn thương chàng, mọi hậu quả đệ tử nguyện một mình gánh chịu."
Cuối cùng, sắc mặt Sư tôn từ trắng chuyển sang xanh, hoàn toàn thất vọng về Triệu Minh Vi, chỉ để lại một câu: "Đã như vậy, sau này đừng hối hận."
Từ đó, trong toàn tông môn không ai là không bàn tán rằng Triệu Minh Vi đã bị mê hoặc đến phát điên, lại có thể si mê một linh thú đến mức nhu nhược như thế.
Khi ta gặp lại Triệu Minh Vi, nàng đang co quắp trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn ra không ngừng.
"Lục Hi Hòa, thấy ta ra nông nỗi này, ngươi hả hê lắm đúng không? Ha ha... ngươi không hiểu đâu, A Uyên chỉ là chưa nhận ra người hắn thật lòng yêu là ta mà thôi."
Ta thở dài một tiếng, thật sự không thể hiểu nổi những việc Triệu Minh Vi làm rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Bày mưu tính kế, tự khiến bản thân thương tích đầy mình, chỉ để đổi lấy chút tình cảm bố thí của một nam nhân. Cho dù nàng thật sự đạt được mong muốn, trở thành Thái tử phi thì đã sao?
Cuối cùng cũng chỉ là đóa hoa tầm gửi bám vào người khác, trước mặt nam nhân vĩnh viễn không có tiếng nói.
Kiếp trước, sau khi bị móc linh căn, trong lòng ta chỉ có một ý niệm duy nhất là một ngày nào đó phải tự tay báo thù rửa hận. Còn Triệu Minh Vi lúc này lại cho rằng, bản thân mình đã tiến thêm một bước trên con đường chiếm trọn trái tim Thương Uyên.
"Sư muội, giờ ngươi đã mất linh căn, có từng nghĩ tới ba năm sau tại đại hội tỷ thí môn phái sẽ phải làm thế nào không?"
Câu nói này vừa dứt, sắc mặt Triệu Minh Vi lập tức đại biến. Khoảng thời gian này nàng mải mê lấy lòng Thương Uyên, đã sớm quẳng chuyện đại hội tỷ thí ra sau đầu.
"Sư tỷ... sư tỷ giúp ta đi! Chúng ta dù sao cũng là đồng môn lớn lên cùng nhau, xin tỷ giúp ta giết chết Lục Vân Thường! Chỉ cần không còn nàng ta, A Uyên nhất định sẽ nhìn thấy ta!"
Triệu Minh Vi túm lấy tay áo ta, thần trí như đã điên dại.
Ta nhẹ nhàng gạt tay nàng ra: "Ngươi tỉnh táo lại đi. Dù không có Lục Vân Thường, Thương Uyên cũng tuyệt đối không phải người xứng đáng để ngươi phó thác. Bây giờ rời xa hắn vẫn còn kịp."
Triệu Minh Vi đỏ hoe mắt: "Lục Hi Hòa! Ngươi không chịu giúp thì thôi! Ta không cần ngươi đến đây để xem ta làm trò cười!"
Ta lắc đầu, xoay người rời đi. Lời hay khó khuyên kẻ muốn chết.
Triệu Minh Vi, dù có đến Hoàng Hà, nàng cũng tuyệt đối không chịu quay đầu.
Đề xuất Huyền Huyễn: Trở Về Trước Khi Phu Quân Yêu Ma Chết Trận
[Pháo Hôi]
Bồ ơi, khi nào có chương mới ạ?