Chương 41: Đêm Khuya Tĩnh Lặng, Thích Khách Bí Ẩn Dưới Gầm Giường
Tiếng bánh xe ngựa nghiền qua đường lát đá xanh dần tắt, dừng lại trước cửa lớn sơn son Tĩnh Vương phủ.
Phu xe nắm chặt dây cương, vừa định cao giọng nhắc nhở Cảnh Vương trong xe, rèm cửa liền bị một bàn tay khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vén lên.
Huyền Cảnh Hành đầu ngón tay đặt trước môi, màu mắt trầm liễm như đêm, môi mỏng khẽ động phun ra hai chữ không tiếng động: “Im lặng.”
Phu xe toàn thân cứng đờ, vội vàng cúi đầu không dám nói thêm một lời.
Ánh trăng xuyên qua khe rèm chiếu vào, chiếu sáng một màn ấm áp trong xe ngựa — Tô Nhụy Dao cuộn mình, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở đầu gối Huyền Cảnh Hành, lông mi dài như cánh bướm khẽ run, hô hấp đều đều mà kéo dài, rõ ràng ngủ rất say.
Tóc mai bên thái dương nàng bị gió đêm thổi rối, dính trên vầng trán trơn bóng, tăng thêm vài phần kiều hân.
Hàn ý nơi đáy mắt Huyền Cảnh Hành trong nháy mắt tan rã, hóa thành đầy trời nhu sắc.
Chàng cẩn thận từng li từng tí nâng gáy Tô Nhụy Dao lên, tay kia luồn qua khoeo chân nàng, động tác nhẹ nhàng giống như nâng bảo vật hiếm có, chậm rãi bế ngang nàng lên.
Thân thể nhẹ nhàng mềm mại, mang theo hương hoa lan nhàn nhạt, khiến thần kinh căng thẳng của chàng bất giác thả lỏng.
Chàng bước chân cực nhẹ, đế giày đạp trên đá xanh gần như không tiếng động.
Thị vệ Vương phủ thấy thế, nhao nhao cúi đầu nín thở, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Khi đi qua hoa viên, sương đêm làm ướt y bào chàng, chàng lại hồn nhiên không hay biết, chỉ hơi nghiêng người, dùng tay áo rộng thùng thình che chắn gió đêm hơi lạnh cho nữ tử trong lòng.
“Cảnh Vương.”
Thị nữ canh giữ ở cửa tẩm viện thấp giọng hành lễ, đang định tiến lên hầu hạ, lại bị Huyền Cảnh Hành dùng một ánh mắt ngăn lại.
Chàng đi thẳng vào nội thất, nhẹ nhàng đặt Tô Nhụy Dao lên chiếc giường Bát Bộ trải đệm mềm, động tác nhẹ nhàng đắp chăn gấm cho nàng.
Nương theo ánh nến, chàng ngưng thị dung nhan ngủ say của nàng, đầu ngón tay nhịn không được nhẹ nhàng lướt qua gò má nhẵn nhụi của nàng.
Ngay khi chàng cúi người muốn tới gần hơn chút nữa, Tô Nhụy Dao bỗng nhiên ưm một tiếng, lông mi khẽ run mở mắt ra.
Đôi mắt hạnh trong veo kia mang theo sự mờ mịt vừa tỉnh ngủ, sau khi nhìn rõ người trước mắt, trong nháy mắt dập dờn ý cười, giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn cọ cọ vào tay chàng: “Phu quân... chúng ta đến nơi rồi sao?”
“Ừ, ngủ đi.”
Giọng Huyền Cảnh Hành ôn nhu đến mức có thể vắt ra nước, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, “Ta ở đây canh chừng nàng.”
Tô Nhụy Dao ngoan ngoãn gật đầu, nhắm mắt lại lần nữa, khóe miệng còn ngậm ý cười nhàn nhạt, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ say.
Huyền Cảnh Hành ngồi bên giường, lẳng lặng bảo vệ nàng, cho đến khi nến cháy hết hơn nửa, mới đứng dậy chuẩn bị đi gian ngoài xử lý công vụ.
Nhưng ngay khoảnh khắc chàng xoay người, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một góc áo màu đen lộ ra dưới gầm giường!
Khí tức quanh thân chàng trong nháy mắt trở nên lẫm liệt như băng, trong đôi mắt đen sát ý hiện ra.
Là kẻ nào lại dám lẻn vào tẩm viện của chàng, dòm ngó Vương phi của chàng?
Chàng chậm rãi giơ tay, ra hiệu ám vệ trong bóng tối đừng hành động thiếu suy nghĩ, bước chân không tiếng động tới gần gầm giường.
Khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào góc áo kia, người dưới gầm giường đột nhiên bạo khởi làm khó dễ, một đạo hàn quang đâm thẳng vào mặt chàng!
Huyền Cảnh Hành sớm có phòng bị, nghiêng người tránh đi thế công, trở tay giữ chặt cổ tay đối phương, chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn tan, kèm theo một tiếng kêu đau đè nén.
Chàng đang định bắt người thẩm vấn, lại thấy đối phương mạnh mẽ giãy thoát, trở tay ném một quả bom khói xuống đất!
Khói đặc trong nháy mắt tràn ngập cả phòng, làm mờ tầm mắt.
Huyền Cảnh Hành thắt lại trong lòng, theo bản năng nhào về phía giường, gắt gao che chở Tô Nhụy Dao đang ngủ say.
Đợi khói đặc tan đi, người dưới gầm giường đã sớm không thấy tăm hơi, chỉ để lại một tấm lệnh bài khắc hoa văn chữ Cố quỷ dị.
Huyền Cảnh Hành nhặt lệnh bài lên, phần thịt ngón tay vuốt ve hoa văn lạnh lẽo bên trên, màu mắt âm trầm đến đáng sợ.
Bọn chúng vậy mà dám tìm tới cửa, là hướng về phía chàng, hay là hướng về phía Nhụy Dao?
Chàng cúi đầu nhìn Tô Nhụy Dao trong lòng không hề hay biết gì, đáy mắt tràn đầy sát ý và đau lòng.
Xem ra, có một số nợ, là lúc phải tính toán cho tốt rồi.
Mà lúc này, Tô Nhụy Dao trong giấc ngủ say mi tâm hơi nhíu, dường như gặp ác mộng gì đó, trong miệng lẩm bẩm: “Đừng... đừng làm hại mẹ ta...”
Đề xuất Hiện Đại: Thưa phu nhân, Phó tổng yêu em bằng cả sinh mệnh
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor