Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 40: Lời Đồn Ác Ý, Tình Cũ Của Vương Gia Sắp Trở Về

Chương 40: Lời Đồn Ác Ý, Tình Cũ Của Vương Gia Sắp Trở Về

Dư âm tơ trúc của cung yến còn chưa tan hết, trong đình lưu ly ở Ngự Hoa Viên đã ngưng tụ một mảnh lạnh lẽo.

Hoa phi dựa nghiêng vào lan can đỏ, hộ giáp dát vàng ngắt một cành hoa quế mảnh mai, khi phần thịt ngón tay dùng sức, cánh hoa vàng óng lả tả vỡ vụn, hương thơm hòa cùng lệ khí lan tràn ra.

Nàng ta giọng điệu khinh mạn, từng chữ lại tẩm độc: “Kịch hay trên cung yến vừa rồi, các ngươi đều thấy rồi chứ? Tô Nhụy Dao kia vừa từ quỷ môn quan nhặt về nửa cái mạng, đã dám mang khuôn mặt Tây Thi ốm yếu nhảy 《Phượng Tê Ngô》, thật coi mình là phượng hoàng của hậu cung này rồi!”

Lệ tần một bên vội vàng sáp lại gần, nịnh nọt cười nói: “Nương nương nói phải! Điệu múa kia uốn éo làm bộ, rõ ràng là cố ý hiến mị trước mặt mọi người, bày rõ là muốn cướp nổi bật của nương nương!”

Hoa phi nhếch môi cười lạnh, bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, giọng nói đè xuống cực thấp, tựa như rắn độc phun tin: “Các ngươi có biết ả ta có một thứ muội Tô Nhụy Ngôn không? Mấy ngày trước trong cung truyền đến ồn ào huyên náo chuyện xấu, chính là tác phẩm của hai chị em này!”

Lời này như hòn đá ném vào nước tĩnh, các phi tử xung quanh trong nháy mắt vây lại, trong mắt đầy vẻ tìm tòi nghiên cứu và tò mò: “Tỷ tỷ mau nói xem! Chẳng lẽ là thứ muội trong lời đồn bị ả hại chết kia?”

“Hại chết?”

Hoa phi che miệng cười nhạo, cành hoa quế trong tay vạch ra vết tích chói tai trên bàn đá xanh, “Nói cho các ngươi một chuyện mới mẻ — hôm đó Dục Khánh cung máu chảy ba thước! Thái tử và Tô Nhụy Ngôn thiết lập ván cược hãm hại ả, ai ngờ thứ nữ kia lại ngay tại trận cứa cổ, Thái tử cũng bị Hoàng thượng giận dữ cấm túc Đông Cung!”

“Lại có chuyện này?”

Hiền phi kinh ngạc che miệng, đầy mắt khó tin, “Ta ngược lại cũng nghe cung nhân nhai lưỡi, chỉ là không dám tin lại kinh hiểm như vậy!”

“Thiên chân vạn xác!”

Hoa phi mạnh mẽ đập lên bàn đá, trong giọng nói tràn đầy hả hê khi người gặp họa, “Tà môn hơn là, sự việc xảy ra chưa đến nửa canh giờ, mẹ của Tô Nhụy Dao đã bị người ta bắt đi rồi! Hiện trường chỉ để lại cây trâm bạc khắc chữ ‘Cố’, cố tình chữ viết kia tuyệt đối không phải Thái tử viết!”

Nàng ta dừng một chút, cố ý kéo dài giọng điệu, đáy mắt lóe lên một tia toan tính: “Các ngươi tưởng thế là xong? Tô Nhụy Dao kia đã sớm không an phận rồi! Gả vào Cảnh Vương phủ còn dây dưa với Thái tử, cả ngày liếc mắt đưa tình lén lút qua lại, nếu không Thái tử sao lại vì thứ muội của ả, mà bí quá hoá liều thiết lập ván cược hại ả? Thật sự là không biết liêm sỉ!”

Lời này như dầu tạt vào lửa, nghị luận của các phi tử trong nháy mắt trở nên cay nghiệt:

“Trời ạ! Ngay cả em gái ruột cũng có thể ra tay độc ác như vậy, tâm tư cũng quá tàn độc rồi!”

“Thành thân rồi còn lẳng lơ như vậy, Cảnh Vương điện hạ e là bị che trong trống nhỉ?”

“Không chừng ngày nào đó liền giẫm lên chúng ta thượng vị rồi, Hoa phi tỷ tỷ phải đề phòng nhiều hơn!”

Hoa phi nhìn bộ dáng lòng đầy căm phẫn của các phi tần, đáy mắt lóe lên một tia đắc ý, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ bàn đá: “Chờ xem, ngày lành của Tô Nhụy Dao này, không dài đâu!”

Nàng ta bỗng nhiên xoay chuyển lời nói, hạ thấp giọng, trong giọng nói tràn đầy ý cười bí ẩn: “Nói cho các ngươi một tin tức tuyệt mật — người tình cũ thanh mai trúc mã của Cảnh Vương, qua vài ngày nữa sẽ từ biên quan trở về rồi!”

“Cái gì?”

Mắt Lệ tần trong nháy mắt sáng lên, gấp gáp truy hỏi, “Chính là vị Lâm tiểu thư trong lời đồn tài tình trác tuyệt, năm đó suýt chút nữa thành Vương phi kia?”

“Chính là nàng ta!”

Hoa phi gật đầu, hộ giáp dát vàng nhẹ nhàng vạch động trên bàn đá, phát ra tiếng vang vụn vặt, “Năm đó Lâm tiểu thư theo cha trấn thủ biên quan, nay khải hoàn hồi triều, Cảnh Vương điện hạ niệm tình cũ, nhất định sẽ đích thân đi đón. Các ngươi nói, Tô Nhụy Dao nếu gặp vị chính chủ này, sắc mặt sẽ khó coi đến mức nào?”

Hiền phi che môi cười khẽ: “Vậy thì có kịch hay để xem rồi! Một bên là tình cũ tình sâu nghĩa nặng, một bên là thê tử hiện tại tâm cơ thâm trầm, Cảnh Vương phủ e là gà bay chó sủa không được an ninh rồi!”

“Cái này còn chưa hết.”

Trong mắt Hoa phi lóe lên ánh sáng nhất định phải được, “Nghe nói Lâm tiểu thư lần này trở về, còn mang theo ngọc bội định tình Cảnh Vương tặng năm đó. Nghĩ đến là không cam lòng, muốn đoạt lại tất cả thuộc về mình đấy!”

Các phi tần lập tức nổ tung:

“Lần này có náo nhiệt rồi! Xem Tô Nhụy Dao còn cậy sủng mà kiêu thế nào!”

“Ta cá Cảnh Vương nhất định sẽ thiên vị tình cũ, dù sao đó cũng là niên thiếu tình thâm!”

“Nói không chừng a, vị trí Vương phi này của Tô Nhụy Dao, ngồi không được bao lâu nữa đâu!”

Hoa phi nghe mọi người nghị luận, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm độc.

Thứ nàng ta muốn, chính là hiệu quả này.

Đợi Lâm tiểu thư trở về, nhất định có thể quấy đến Cảnh Vương phủ long trời lở đất, đến lúc đó Tô Nhụy Dao ốc còn không mang nổi mình ốc, xem ả còn đấu với mình thế nào!

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Công Lược Thất Bại, Cả Nhà Chìm Trong Hối Hận
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, yêu editor

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện