Một bàn tay thon dài, cân đối lướt qua chiếc khăn trùm đầu bằng lụa đỏ thêu kim tuyến, chẳng dùng cân như ý, cứ thế tùy tiện vén lên, tự nhiên như thể xua đi một làn khói bụi.Nàng dâu mày mắt như tranh vẽ, chỉ một điều chưa trọn vẹn là thần sắc ngây dại, trước mắt bỗng sáng bừng cũng chẳng mảy may phản ứng, chỉ vì mệt mỏi mà chớp chớp hàng mi ướt đẫm hơi...
Quay lại truyện Sống Lại Thành Bảo Bối Trong Lòng Nhiếp Chính Vương