Lời nói tiếp theo của Tô Lê đã chứng thực phỏng đoán của Lục Dụ. Giọng nàng khe khẽ, tựa như gió thoảng bên tai: "Em có thích ăn cá vược không? Đầu bếp nhà chị rất giỏi làm cá, đặc biệt là món cá vược hấp."
Tay Lục Dụ run lên, chiếc thìa rơi tõm vào bát. Nàng không hiểu vì sao, bỗng dưng cảm thấy Tô Lê lúc này thật đáng sợ.
Cá vược hấp là ý gì? Chẳng lẽ cô ta muốn dạy dỗ mình sao? Cái đồ Nhất Chỉ Thỏ Chỉ chết tiệt kia quả nhiên không phải người tốt lành gì...
Lục Dụ cắn nhẹ môi, lén lút dịch mông về phía xa hơn, rồi nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Không, em không thích..."
"Thật đáng tiếc," Tô Lê thấy vẻ mặt sợ hãi nho nhỏ của nàng, liền cười nói: "Chị thì lại rất thích ăn."
Lục Dụ ôm ngực, kéo nhẹ tay áo người bên cạnh, thì thầm: "Tiểu Mễ, tớ đổi chỗ với cậu được không?"
Cô gái tên Tiểu Mễ liếc nhìn nàng: "Cậu không phải fan của chị Hứa Tự sao? Ngồi cạnh chị ấy chẳng phải rất tốt à?"
Lục Dụ có nỗi khổ không thể nói, đành đáp: "Tớ, tớ căng thẳng quá..."
Tiểu Mễ "phì" cười một tiếng, rồi từ chối thẳng thừng: "Chị Hứa Tự quá xinh đẹp, tớ ngồi cạnh chị ấy chẳng khác nào một cọng cỏ dại, tớ không đời nào đổi chỗ với cậu đâu."
Bị từ chối, Lục Dụ đành phải nhẫn nhịn, chỉ mong bữa ăn này nhanh chóng kết thúc để nàng có thể về nhà.
Khi bữa ăn kết thúc, Tô Lê kéo Hứa Tự và nhóm bạn của cậu chụp ảnh tự sướng. Những đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi đều yêu thích sự phù phiếm, vừa nghe nói được chụp ảnh với hot girl nổi tiếng liền hưng phấn không thôi. Chúng còn hỏi cô có đăng lên Weibo không.
Tô Lê suy nghĩ một lát, gật đầu: "Đăng chứ, chụp xong sẽ đăng. Ai không muốn lộ mặt thì nói với chị, chị sẽ dùng nhãn dán che lại."
Sau đó lại là một tràng reo hò.
Hứa Tự thấy chị gái mình bị đám đông vây quanh thì bĩu môi. Một cô gái thầm thích Hứa Tự thấy vậy liền nhỏ giọng nói: "Chị cậu được yêu thích quá, nhưng hôm nay là sinh nhật cậu mà..."
Lục Dụ cũng đứng ngoài đám đông, vừa vặn nghe thấy câu này. Nàng quay đầu lại, phát hiện người nói chuyện với Hứa Tự chính là kẻ thù không đội trời chung trong câu lạc bộ của mình. Thế là mắt nàng sáng rực lên, lén lút dịch tới gần.
Nàng chỉ kịp nghe thấy Hứa Tự bực bội đáp: "Chị tôi vốn dĩ rất được yêu thích, nhưng chị ấy là chị gái của riêng tôi, mấy người là cái gì mà gọi tên chị ấy?"
Cô gái kia vốn tưởng Hứa Tự không vui vì bị cướp mất sự chú ý, liền sững sờ, rồi ngượng ngùng bỏ đi.
Lục Dụ không nhịn được bật cười thành tiếng. Dám nói xấu chị gái trước mặt một tên cuồng chị gái, chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Nàng đây rất biết điều, dù có "anti" nhiệt tình đến mấy, ngoài đời tuyệt đối không dám nói bậy!
"Ơ? Sao cậu không qua đó?" Hứa Tự nghe thấy tiếng cười liền hỏi.
Lục Dụ lắc đầu, tỏ vẻ vô cùng hiểu chuyện: "Không muốn chị cậu quá mệt mỏi thôi." Đương nhiên, sự thật là ai lại muốn chụp ảnh chung với người mình ghét chứ?
Hứa Tự lập tức coi nàng là bạn tốt: "Cậu nói đúng!"
Lục Dụ: ...
Vô tình tạo được mối quan hệ tốt với người mình thầm mến, nhưng quá trình này thật sự quá khó hiểu!
Sau khi chụp ảnh với đám trẻ nhiệt tình kia, Tô Lê nhìn thấy Lục Dụ và cậu em trai ruột đang đứng ngoài vòng vây với vẻ mặt hơi tối sầm.
"Tiểu Tự," Tô Lê gạt đám đông bước đến bên cạnh cậu, giơ điện thoại lên: "Chụp không?"
Hứa Tự lập tức gật đầu: "Chụp!"
Vốn dĩ cậu không thích chụp ảnh, nhưng khoảnh khắc này, cậu quyết định sau này phải chụp thật nhiều ảnh với chị gái mình!
Dù không tình nguyện, cuối cùng Lục Dụ vẫn bị Tô Lê mạnh mẽ ôm lấy, chụp chung một tấm ảnh tự sướng. Nàng nhìn nụ cười cứng đờ của mình trong điện thoại, chỉ muốn tự đánh mình một trận.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt