“Anh định chịu trách nhiệm thế nào đây?”Khi Tô Lê nói câu này, trong đôi mắt cô lấp lánh ý cười nhạt, tựa như ánh sao đêm dưới bầu trời nguyệt bạch.“Tất nhiên là...” Tạ Tư ghé sát lại gần Tô Lê, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần khẽ nhích một chút thôi là có thể chạm vào nhau.Bầu không khí dần trở nên ám muội, thế nhưng đúng lúc này, một tiếng “Gâu gâu” vang...
Đề xuất Xuyên Không:
Ngày Xuân Cùng Suối Biếc Còn Dài