Trong khi Vương Tú đang bị con trai mình chọc cho tức đến nửa sống nửa chết, thì ở phía bên kia, Tô Lê lại không tiếc lời khen ngợi Lam Mộc Ngữ, khiến cô nàng ngượng ngùng không thôi.
“Sau này cũng phải như vậy, biết chưa?” Tô Lê dịu dàng dặn dò.
Lam Mộc Ngữ nghiêm túc gật đầu. Thực ra, nói ra những lời ấy chẳng hề khó chút nào, việc bày tỏ suy nghĩ của bản thân cũng thật dễ dàng, cảm giác này thực sự rất tuyệt vời.
“Ơ?” Tô Lê chợt nhận ra điều gì đó kỳ lạ, “Chúng ta đã đợi lâu như vậy rồi, sao tài xế vẫn chưa đến nhỉ?”
Lúc này trời đã không còn sớm, khoảng chừng bảy tám giờ tối. Dưới màn đêm tĩnh mịch, con phố gần đó vắng bóng người qua lại.
Bữa tiệc họ tham gia được tổ chức trong một tòa lâu đài nhỏ hơi hẻo lánh ở thành phố S. Chủ nhân của lâu đài là bạn của nguyên chủ Lam Dĩ, nhưng quan hệ khá nhạt nhòa. Lần này Tô Lê đưa Lam Mộc Ngữ đến cũng là muốn cô làm quen thêm vài người. Giờ đây, những vị khách khác hầu như đã về hết, chỉ còn hai người họ vẫn chưa thấy tài xế đâu.
Tô Lê gọi điện cho tài xế của Lam Gia là Tiểu Trần, nhưng phát hiện đối phương đã tắt máy.
Trong lòng cô bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Dự cảm ấy đến một cách rất mơ hồ, nhưng Tô Lê không hề phớt lờ nó.
Cô nắm lấy tay Lam Mộc Ngữ, khẽ nói: “Chúng ta vào trong trước đi, có lẽ phải đợi thêm một lát nữa, bên ngoài lạnh lắm.”
Lam Mộc Ngữ tuy không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Từ cổng lớn vào đến lâu đài vẫn còn một khoảng cách, hai cô gái nhỏ chạy nhanh vào trong. Thế nhưng vừa đến cửa, họ đã bị một con chó lớn đột ngột lao ra làm cho giật mình.
Con chó này đặc biệt to lớn, cao gần đến ngực người trưởng thành, bộ lông đen ngắn trông rất oai phong. Nó đứng chắn trước mặt Tô Lê và Lam Mộc Ngữ, thè chiếc lưỡi dài ra, phát ra những tiếng thở hồng hộc.
Lam Mộc Ngữ vốn dĩ nhát gan, hồi nhỏ còn từng bị chó dọa, lúc này sắc mặt cô đã trắng bệch vì sợ hãi.
Tô Lê nheo mắt lại, chắn người ra phía trước bảo vệ Lam Mộc Ngữ, nhìn chằm chằm vào con chó.
“Cút đi.” Tô Lê lạnh lùng ra lệnh.
Con chó không hiểu lời cô nói, nhưng nó cảm nhận được ngữ khí ấy. Nó khẽ rên rỉ một tiếng, trong cổ họng phát ra những âm thanh gừ gừ.
Lam Mộc Ngữ sợ đến mức sắp suy sụp: “Nó có ý gì vậy, nó muốn ăn thịt chúng ta sao?”
Tô Lê vỗ nhẹ vào tay Lam Mộc Ngữ như để trấn an, đôi mắt vẫn không rời khỏi con chó.
Con chó cũng nhìn chằm chằm vào Tô Lê.
Một người một chó cứ thế nhìn nhau, giống như hai cao thủ võ lâm đang so kè nội lực. Lam Mộc Ngữ đến thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ con chó này đột nhiên lao tới ngoạm cho một miếng...
Một lúc sau, Tô Lê bỗng nhiên đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên, nói với con chó: “Bắt tay nào!”
Con chó phát ra một tiếng kêu đầy hưng phấn, sau đó nhấc chân trước đặt vào lòng bàn tay Tô Lê.
Lam Mộc Ngữ...
Lam Mộc Ngữ???
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Tô Lê không chút biểu cảm, nắm lấy cái chân chó to lớn lắc lắc hai cái rồi mới buông ra.
“Hình như nó khá nghe lời...” Lam Mộc Ngữ lí nhí nói.
Tô Lê ừ một tiếng: “Được nuôi dạy rất ngoan.”
Nói rồi, cô đưa tay xoa xoa đầu nó.
Con chó vui mừng dụi dụi vào tay cô, lại vây quanh Tô Lê ngửi một hồi lâu, rồi dùng móng vuốt khều khều tà váy của cô. Nó chạy lên phía trước vài bước, rồi lại quay lại khều tà váy cô lần nữa.
Tô Lê xoa cằm suy ngẫm: “Chắc là nó muốn dẫn chúng ta đi đâu đó rồi.”
Lam Mộc Ngữ tuy đã thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng.
“Có nên đi theo không chị?”
“Nó nhiệt tình như vậy, cứ đi xem thử thế nào.” Tô Lê đáp.
Sau đó, cô cùng Lam Mộc Ngữ đi theo con chó, vòng ra phía sau tòa lâu đài nhỏ.
Bữa tiệc lúc nãy được tổ chức ở đại sảnh lâu đài, từ cửa hông đại sảnh đi ra là một khu vườn xinh đẹp. Lúc này, con chó dẫn họ băng qua khu vườn, đến trước một căn nhà nhỏ phía sau lâu đài, rồi thè lưỡi, vẫy đuôi rối rít với Tô Lê.
Đề xuất Cổ Đại: Bình Thê Vào Cửa Trước Ta? Ta Tái Giá Quyền Quý, Vô Song Kinh Thành