Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3611: Thiếu Hiệp Lai Kích Cơ 08

Tô Lê dắt một con bạch mã từ trong rừng bước ra. Hôm nay nàng vẫn vận một thân bạch y như cũ, thanh lãnh đứng cạnh tuấn mã, tựa như một bức họa thiên thành.

Giang Nhược Diễm nhìn thấy bóng dáng ấy, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng.

Từ rất sớm, nàng đã nghe danh thiên hạ đệ nhất mỹ nam Văn Thính. Khi ấy, nàng vẫn còn là đại tiểu thư của Giang gia ở Thầm Châu, hằng ngày cưỡi ngựa dạo phố, tiêu sái vô cùng. Có lần bước vào trà lâu, nàng nghe kể chuyện về Văn Thính một mình đánh bại trăm tên thổ phỉ, cứu thoát hàng chục phụ nữ bị bắt cóc. Lúc ấy, lời kể đến đoạn cao trào, Giang Nhược Diễm nghe mà say mê đến ngẩn ngơ.

Kể từ đó, trong lòng nàng tràn đầy sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ đối với Văn Thính.

Nào ngờ cơ duyên xảo hợp, ngay tại đại hội kén rể mà nàng trăm phương ngàn kế không muốn tham gia, người ấy lại đột nhiên xông vào, một kiếm đâm chết kẻ đang muốn ức hiếp nàng.

Khi đó, Văn Thính phất nhẹ thanh kiếm để rũ sạch vết máu, đôi mắt thanh lãnh ngước lên nhìn tên tặc khấu đang dần ngã xuống, lạnh lùng thốt ra một câu: “Kẻ làm nhiều việc bất nghĩa, ắt có ngày tự diệt.”

Cảnh tượng ấy đối với một thiếu nữ mà nói, chẳng khác nào ảo mộng tuyệt vời nhất về tình ái.

Trong lúc lâm vào nguy nan, một nam tử tuấn mỹ đến mức khiến đất trời cũng phải lu mờ lại xuất hiện cứu nguy cho nàng. Người ấy lại chính là người nàng hằng mong mỏi được gặp, thử hỏi làm sao có thể không động lòng cho được?

Lúc này, dù Giang Nhược Diễm đã biết người mình thầm thương trộm nhớ lại là một đoạn tụ thích nam nhân, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng vẫn bị vẻ đẹp ấy làm cho choáng ngợp.

Nàng vội áp đôi bàn tay lạnh giá lên mặt để hạ nhiệt, tránh cho đôi gò má ửng hồng làm bại lộ tâm tư của mình.

Khi Tô Lê tiến lại gần, nàng chỉ nhẹ nhàng nói: “Đi thôi.”

“Ồ... được...” Giang Nhược Diễm nhìn động tác xoay người lên ngựa của Tô Lê vô cùng soái khí, đôi mắt lại một lần nữa sáng rực lên.

Chẳng biết được, một người như huynh ấy sẽ thích kiểu nam nhân thế nào nhỉ?

Giang Nhược Diễm cũng lên ngựa, bám theo sau lưng Tô Lê. Nhìn bóng lưng thẳng tắp của nàng, ngay cả phía sau cũng đẹp đến nao lòng, thật khiến người ta khó lòng quên được.

Tô Lê lúc này không nghe thấy tiếng lòng của Giang Nhược Diễm, nàng chỉ cảm thấy, để cô nàng này hiểu lầm mình là đoạn tụ vẫn tốt hơn là để nàng ta biết mình là nữ nhi rồi làm hỏng chuyện. Dù sao nàng cũng chẳng bao giờ bận tâm đến ánh mắt của người đời, nếu thật sự có kẻ nào dám đứng trước mặt nàng nói lời ra tiếng vào, thì cũng đừng trách nàng ra tay độc ác.

Tô Lê ngoảnh đầu lại, nói một câu: “Lên đường thôi.”

Dứt lời, nàng vung roi thúc ngựa.

“Giá!” Giang Nhược Diễm cũng vội vàng vung roi, quất mạnh vào mình ngựa.

Sau khi rời khỏi Khánh Thành, hai người liền hướng về phía phủ Thứ Châu mà đi.

Suốt dọc đường đi theo quan lộ nên mọi chuyện đều thuận lợi. Thế nhưng khi sắp đến phủ Thứ Châu, họ lại gặp phải một trận mưa gió bão bùng. May mắn thay, trên ngọn núi bên cạnh quan lộ có một ngôi miếu đổ nát, hai người vội vàng vào đó trú mưa.

“Mưa lớn quá đi mất.” Giang Nhược Diễm vừa lau nước mưa trên người, vừa khẽ oán trách.

Nàng ngước mắt nhìn Tô Lê, lại phát hiện một thân bạch y của đối phương vẫn không hề vấy bẩn, chẳng có chút dấu vết nào của việc bị thấm ướt, chỉ có trên gương mặt là còn vương lại vài giọt nước mưa.

Giang Nhược Diễm như bị ma xui quỷ khiến, bước tới định đưa tay lau mặt cho nàng.

Tô Lê khẽ nghiêng đầu, né tránh bàn tay ấy.

Đôi mắt đào hoa của nàng lúc này mang theo vài phần thanh lãnh, khí chất mâu thuẫn trên người khiến đối phương không khỏi hoa mắt chóng mặt. Giang Nhược Diễm cảm thấy tâm thần mình như bị nàng mê hoặc. Rõ ràng đã quyết định không thành thân với người này nữa, nhưng nàng vẫn bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo như cũ.

Giang Nhược Diễm không hề biết rằng, trên thế gian này có một danh xưng gọi là “nhan phấn”.

Tô Lê thầm nghĩ, Giang Nhược Diễm có lẽ đã từ cái gọi là “fan bạn gái” chuyển sang thành “nhan phấn” rồi.

Nhìn bộ dạng bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo của cô nương này kìa, chậc chậc.

Đề xuất Hiện Đại: Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện