Hai chữ “chị dâu” vừa thốt ra, thần sắc của Tô Lê lập tức cứng đờ.
Cái quái gì thế này?
Chị cái gì cơ?
Chị dâu?
Cô là chị dâu của anh ta sao?
Tô Lê cảm thấy mình sắp tức đến mức thổ huyết tới nơi rồi.
Dù không thực sự nôn ra máu, nhưng cô lại chẳng nhịn được mà ho sặc sụa. Trước đó cô bị đuối nước khá nghiêm trọng, giờ lại thêm một phen kinh hãi, cơn ho cứ thế ập đến không dứt.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, yếu ớt lộ rõ vẻ khó chịu, trông vô cùng đáng thương.
Hàn Triệt nhìn người phụ nữ trẻ tuổi đang ho khan dưới thân mình, đôi mày khẽ nhíu lại. Anh theo bản năng đỡ cô dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô. Tuy động tác tay rất dịu dàng, nhưng nét mặt anh vẫn lạnh lùng, nhạt nhẽo như cũ.
Tô Lê khẽ đẩy anh ra, che miệng nén cơn ho, mãi một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: “Xin lỗi, tôi muốn ở một mình một lát.”
Hàn Triệt thản nhiên đứng dậy: “Được, chị nghỉ ngơi đi, tôi sẽ bảo người chuẩn bị chút gì đó cho chị ăn.”
Tô Lê gật đầu, đưa mắt nhìn anh rời khỏi phòng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cô dùng ánh mắt như muốn giết người nhìn về phía 2333, nghiến răng nghiến lợi: [Ngươi lại giao cho ta cái nhiệm vụ kiểu gì thế này? Hửm?]
2333 thút thít một tiếng, rồi vô cùng cẩn thận truyền cốt truyện sang cho Tô Lê.
Tô Lê vừa dùng ánh mắt hình viên đạn lườm nó, vừa bắt đầu xem nội dung câu chuyện.
Hóa ra, nguyên chủ mà cô xuyên vào trong thế giới này tên là Ôn Niệm, một cô gái từ nhỏ đã được nuôi dưỡng như con dâu nuôi từ bé trong Hàn gia.
Tính tình cô dịu dàng, ngoan ngoãn, thậm chí có phần nhút nhát, yếu đuối. Từ nhỏ cô đã biết mình sẽ gả cho con trai trưởng của Hàn gia là Hàn Dương.
Hàn Dương đối xử với cô cũng rất tốt, tình cảm của hai người tuy bình lặng nhưng ổn định. Cho đến khi Ôn Niệm tròn hai mươi tuổi, họ đã đăng ký kết hôn và dự định tổ chức đám cưới.
Thế nhưng, chỉ vài ngày trước khi hôn lễ diễn ra, Hàn Dương – vốn là một lính đặc chủng – lại nhận được nhiệm vụ khẩn cấp và phải rời đi.
Ai ngờ đâu, chuyến đi ấy kéo dài đằng đẵng suốt ba năm.
Hai năm sau khi Hàn Dương mất tích, Hàn gia nhận được thông báo rằng anh đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Vậy là Ôn Niệm khi còn rất trẻ đã trở thành góa phụ, cha mẹ của Hàn Dương cũng lần lượt qua đời vì đau buồn.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Hàn gia chỉ còn lại người em trai Hàn Triệt và nguyên chủ Ôn Niệm nương tựa lẫn nhau.
Nguyên chủ thực lòng yêu Hàn Dương, vì thế dù anh đã mất, cô cũng chưa từng có ý định rời đi. Cô tự nhủ mình là dâu con trong nhà, định bụng sẽ cứ thế sống cô độc cả đời.
Nhưng chẳng ai ngờ tới, vào năm thứ ba kể từ khi Hàn Dương rời đi, anh đột ngột trở về. Anh không về một mình mà còn dẫn theo một cô gái trẻ, đó chính là nữ chính Nhạc Du.
Nghe nói, Hàn Dương thực ra mạng lớn không chết, mà được Nhạc Du cứu sống. Nhưng lúc đó vết thương quá nặng, anh hoàn toàn không thể liên lạc với gia đình, lại thêm việc phải lẩn tránh sự truy đuổi của thế lực thù địch, nên anh vẫn luôn mai danh ẩn tích, sống cùng Nhạc Du.
Lâu dần, hai người nảy sinh tình cảm.
Dù vậy, Hàn Dương vẫn biết rõ ở quê nhà mình còn một người vợ. Tuy chưa tổ chức hôn lễ nhưng giấy chứng nhận kết hôn đã cầm trong tay. Vì thế, anh luôn cảm thấy kháng cự và tội lỗi trước mối quan hệ với Nhạc Du.
Có điều Nhạc Du không phải là một cô gái tầm thường. Cô ta xinh đẹp, tính cách lại có phần mạnh mẽ, quyết liệt, khiến Hàn Dương không thể nào dứt ra được.
Cuối cùng, Hàn Dương quyết định phải đưa ra một lựa chọn dứt khoát.
Nếu Ôn Niệm đồng ý ly hôn, anh sẽ ở bên Nhạc Du. Nhưng nếu Ôn Niệm không thể chấp nhận... thì anh cũng sẽ không làm điều gì có lỗi với cô thêm nữa.
Kết quả có thể đoán trước được, Ôn Niệm đương nhiên không đồng ý. Cô vốn dĩ đã sẵn lòng thủ tiết vì anh, đủ thấy tình thâm nghĩa trọng đến nhường nào, vậy mà giờ đây cô lại bị ép phải ly hôn sao?
Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.