Tỉnh lại từ trong dòng nước là cảm giác như thế nào?
Dòng nước cuộn chảy quấn quanh cả cơ thể, khiến người ta không thể động đậy, chỉ có thể chìm dần xuống, xuống mãi không điểm cuối. Bị nhấn chìm, bị tước đoạt mọi giác quan, chỉ còn lại nỗi sợ hãi mênh mông vô tận.
Tô Lê không ngờ, vừa xuyên đến đã phải đối mặt với tình cảnh nguy hiểm đến thế.
Thân thể mệt mỏi rã rời, chân tay co giật, những sợi rong rêu quấn chặt mắt cá, kéo cô chìm sâu xuống đáy nước.
Hơi thở bị cắt đứt, trước mắt chỉ còn là làn nước đục ngầu, không thể phát ra lấy một tiếng kêu, dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ chìm vào cõi sâu vô tận.
Khi Tô Lê gần như không còn sức chịu đựng, một vòng tay chắc khỏe đột ngột vòng quanh eo cô, lập tức kéo cô lên theo một lực mạnh mẽ.
“Roạt” một tiếng, cô phá nước mà lên.
Không khí trong lành ào vào mũi, xen lẫn cảm giác chua xót chạy khắp lục phủ ngũ tạng.
Trước khi bất tỉnh, Tô Lê thoáng nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông cứu mình.
Khi tỉnh lại, cô nằm trên chiếc giường mềm mại như mây, trần nhà in hình bầu trời đầy sao sáng lấp lánh, khiến cô ngỡ rằng đêm đã buông.
Cô chống tay cố ngồi dậy, ánh mắt vô tình rơi vào tấm ảnh đặt trên bàn đầu giường.
Đó là một tấm ảnh cưới. Vợ chồng trẻ mặc lễ phục lộng lẫy, tựa vào nhau, nở nụ cười rạng rỡ trước ống kính.
Tô Lê chau mày nhìn bức ảnh, trong lòng dâng lên chút hoài nghi.
Căn phòng này rõ ràng được thiết kế cho một đôi vợ chồng, nhưng kỳ lạ là trong phòng gần như chẳng thấy bất kỳ đồ dùng nam tính nào. Từ phong cách trang trí đến những vật dụng hiện diện, đều thuộc về một cô gái trẻ tuổi.
Cô chưa kịp suy nghĩ nhiều, vừa định xuống giường dạo quanh, cửa phòng bỗng mở ra.
Cô đang mặc chiếc váy ngủ rộng màu trắng, chân không dép, đứng trên sàn nhà, ngơ ngác nhìn về phía cửa.
Người bước vào chính là người đàn ông đã cứu cô. Thấy cô đứng đó, anh vội bước nhanh lại gần, giọng trầm lo lắng: “Cô tỉnh rồi? Có chỗ nào cảm thấy không khỏe không?”
Tô Lê nhìn người đàn ông, đôi mắt xám sẫm đầy quan tâm khiến khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười.
Cô bước về phía anh hai bước, nhẹ nhàng hỏi: “Tôi không sao rồi... Nhưng lúc nãy tôi đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Anh đáp: “Cô đã vô tình ngã xuống sông và suýt chết đuối.”
Tô Lê gật đầu: “Là anh cứu tôi phải không?”
“Tôi vừa巧lúc đi ngang qua,” anh giải thích, rồi hỏi, “Sao cô lại đến đó?”
Lúc này Tô Lê vẫn chưa xem được nội dung cốt truyện, tự nhiên không biết chủ nhân cơ thể này đã trải qua chuyện gì, nên cô không trả lời. Chỉ là, cô bỗng chốc người lảo đảo, tay đưa lên xoa trán, chân mềm nhũn, thì thầm: “Tôi hơi choáng…”
Nói rồi, cô nhẹ nhàng ngã vào lòng người đàn ông trước mặt.
Vừa ngã vào, cô còn yếu ớt khẽ nói: “Tôi... hơi khó chịu…”
Anh không nghi ngờ gì, vội vàng đỡ cô một nửa, ôm một nửa tới cạnh giường, để cô nằm xuống nghỉ ngơi.
Nhưng Tô Lê làm sao chịu buông tha anh dễ dàng như vậy? Hai tay cô siết chặt quanh cổ anh, không chịu buông, thân hình ngả ngửa về phía sau, dùng một lực nhẹ tinh tế kéo luôn cả anh theo, cùng nhau ngã xuống giường.
Đây là một tư thế cực kỳ nguy hiểm.
Ánh mắt Tô Lê mông lung như sương sớm, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, giọng nói nhỏ nhẹ như chiếc lông vũ rơi xuống tai: “Tôi hình như thấy nóng... Anh giúp tôi xem một chút được không?”
Anh một tay đỡ eo thon của cô, một tay chống xuống giường, ở tư thế trên cao, ánh mắt quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt cô.
Đôi mắt xám sẫm chợt lóe lên tia sắc bén: “Cô à, tôi là Hàn Triệt, không phải Hàn Dương.”