“Ngươi muốn thế nào?” Trần thị căng thẳng nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ đề phòng như đang đối diện với một loài mãnh thú đáng sợ.
Khóe môi Tô Lê chậm rãi nhếch lên. Hôm nay nàng trang điểm có chút đậm, đôi môi tô son đỏ rực rỡ, nhưng ý lạnh trong đáy mắt lại càng thêm thấu xương.
“Thím à, thím đừng sợ, ta sẽ không làm gì thím đâu. Ta chỉ có vài câu hỏi muốn thím giải đáp thôi. Chỉ cần thím nói cho ta biết sự thật, biết đâu ta sẽ nương tay mà tha cho thím. Đừng lo lắng, ta đâu có ăn thịt người, thím sợ cái gì chứ?”
Trần thị nghe nàng nói vậy, trái lại càng cảm thấy bất an hơn.
Bà ta vốn là người tin vào chuyện quỷ thần, dù sao chính bà ta cũng đã trọng sinh một lần, còn chuyện gì mà không dám tin nữa chứ? Lúc này nhìn Tô Lê, bà ta cảm thấy người phụ nữ trước mắt không còn là cô thiếu nữ đáng thương mặc người định đoạt khi xưa, mà giống như một yêu tinh bò ra từ thâm sơn cùng cốc. Ngón tay bà ta khẽ run rẩy, nắm chặt lấy vạt váy, cố tỏ ra bình tĩnh mà nhìn nàng: “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Cũng không có gì, thả lỏng chút đi.” Tô Lê cười đầy ẩn ý, “Câu hỏi đầu tiên, năm đó, thím có từng làm gì mẹ ta không? Vết bớt trên mặt ta thực chất chẳng phải bớt bẩm sinh, chuyện này thím có biết không? Đó là thai độc, là khi ta còn trong bụng mẹ đã bị trúng độc. Thứ độc dược đó không lấy mạng ta, nhưng lại hủy hoại dung nhan của ta. Chuyện này, thím biết rõ chứ? Ta hỏi thím, có phải năm đó thím đã ra tay với mẹ ta không?”
Trần thị kinh ngạc lùi lại hai bước, rồi đột ngột ngước nhìn Tô Lê.
Bà ta cứ ngỡ mình đã hành động vô cùng cẩn mật, không ngờ lại có ngày bị vạch trần trực diện như thế này.
“Ngươi... ngươi đang nói cái gì vậy? Ta nghe không hiểu.”
“Nghe không hiểu? Hừ, đến nước này rồi mà thím vẫn còn muốn che giấu sao? Nếu ta không nắm chắc bằng chứng trong tay, liệu ta có nói ra những lời này không? Thím tự cho rằng chuyện năm xưa làm rất kín kẽ, nhưng không ngờ vẫn để lại sơ hở đấy thôi. Nếu không, làm sao ta biết được? Hiện giờ, nếu ta muốn trả thù thím, chỉ cần búng tay một cái là xong, thím hiểu chứ? Ta đến hỏi thím, chính là đang cho thím một cơ hội.”
Trần thị càng thêm hoảng loạn: “Ta... ta không có. Không phải ta, năm đó ta chẳng làm gì cả, ngươi không thể có bằng chứng được, đã bao lâu trôi qua rồi, sao ngươi có thể biết được...”
“Đừng tự lừa mình dối người nữa. Vô ích thôi, ta đã biết hết rồi.” Tô Lê khẳng định chắc nịch, “Nhìn bộ dạng căng thẳng này của thím, ta cũng chẳng cần thím phải mở miệng thừa nhận nữa. Vậy thì tiếp theo, là câu hỏi thứ hai. Chuyện năm xưa ta bị người ta ức hiếp, có phải là do thím đứng sau giật dây, tung ra những lời đồn thổi đó không?”
Trần thị lúc này đã hoàn toàn rối loạn, không biết phải làm sao, bà ta thốt lên: “Chính ngươi làm ra những chuyện dơ bẩn đê tiện đó, sao có thể trách người khác bàn tán được?”
“Ồ, ra là vậy sao.” Ánh mắt Tô Lê càng lúc càng lạnh lẽo.
Thế đạo này quả thực là vậy. Cho dù nàng là người bị hại, nhưng kẻ phải chịu điều tiếng lại luôn là nạn nhân. Đối với kẻ thủ ác, người đời cùng lắm chỉ bàn tán vài câu, rồi rất nhanh sẽ tìm cách bao biện, sau đó lại lôi sự thảm hại của nạn nhân ra để chứng minh rằng họ đáng đời. Dường như, những người bị hại trong thế gian này đều phải chịu cảnh ngộ như thế, thật nực cười và bi thảm biết bao.
“Loại người như thím, ta vốn chẳng buồn phí lời để bắt thím phải thừa nhận điều gì. Chuyện cuối cùng này, chắc hẳn thím sẽ thấy hứng thú hơn đấy.”
Tô Lê mang theo vẻ mặt đầy ác ý, hạ thấp giọng nói: “Có phải thím nghĩ rằng, vì thím biết trước tương lai nên có thể thay đổi được tất cả? Thím tưởng rằng mình có cơ hội làm lại từ đầu thì sẽ có được mọi thứ mình muốn sao? Ta nói cho thím biết, đừng có nằm mơ. Cho dù thím có trọng sinh thêm một vạn lần nữa, thím cũng vĩnh viễn không bao giờ có được một ngày tốt đẹp đâu.”