Mạc Tư nhìn Tô Lê, trong lòng không khỏi dâng lên một chút tiếc nuối. Anh buộc phải thừa nhận rằng những gì cô nói là đúng, vóc dáng cô quả thực có phần nhỏ nhắn, e rằng chỉ hợp với những buổi trình diễn thời trang mang phong cách thiếu nữ.
Dù cho trong mắt anh cô chính là nàng thơ với mười tầng bộ lọc, thì anh vẫn giữ được cho mình vài phần lý trí.
“Cô nói đúng.”
Tô Lê mỉm cười đáp lại: “Dĩ nhiên rồi, tôi cũng rất cần một công việc làm thêm để duy trì cuộc sống. Sau này nếu anh còn những buổi diễn như thế này, liệu có thể tìm tôi không?”
“Tất nhiên là được rồi!” Mạc Tư lập tức trở nên phấn chấn: “Cô biết không? Cứ hễ nhìn thấy cô là cảm hứng trong tôi lại bùng nổ, ngay cả bản thiết kế cho bộ sưu tập Thu Đông sắp tới của Moonlight tôi cũng đang bắt tay vào vẽ rồi đây.”
Tô Lê khẽ cười: “Đó là vinh hạnh của tôi.”
Mặc dù mọi chuyện đều đang diễn ra đúng như kế hoạch, nhưng thái độ của Mạc Tư vẫn khiến cô cảm thấy có chút bất ngờ.
Chẳng mấy chốc, buổi ra mắt của Moonlight đã chuẩn bị bắt đầu.
Tại nhà họ Văn.
“Tịch Duyệt, con đang xem gì thế?” Phu nhân Văn bước vào phòng con gái, dịu dàng hỏi.
Văn Tịch Duyệt tay cầm cốc sữa chua, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, lơ đãng trả lời: “Buổi trình diễn của Moonlight ạ.”
“Là thương hiệu con thích nhất đó sao?” Phu nhân Văn hiểu ý: “Sao con không đến tận nơi mà xem?”
“Con đâu có lấy được vé vào cửa đâu.” Văn Tịch Duyệt chun mũi, tủi thân nói: “Bị một kẻ đáng ghét nẫng tay trên mất rồi, nên con đành phải xem livestream vậy.”
Phu nhân Văn bật cười, âu yếm xoa đầu con gái: “Không sao cả, lần sau cứ để ba con giúp một tay.”
“Vâng ạ!” Văn Tịch Duyệt gật đầu, cười tươi rạng rỡ. Cô ôm lấy cánh tay mẹ nũng nịu: “Mẹ ở lại xem cùng con đi.”
“Con lại muốn mẹ mua đồ cho chứ gì?” Phu nhân Văn cười hỏi.
Văn Tịch Duyệt nhìn mẹ với vẻ mặt ngây thơ: “Đâu có đâu ạ.”
“Con mà cũng đòi lừa được mẹ sao?” Phu nhân Văn vô cùng nuông chiều cô con gái này. Suy cho cùng, bà đã mất đi một đứa con rồi, nên đối với đứa trẻ duy nhất còn lại này, bà chỉ có thể càng thêm trân trọng và yêu thương.
Hai mẹ con tựa vào nhau dõi theo màn hình, lúc này cả hai đều không ngờ rằng mình sẽ nhìn thấy một người không tưởng.
Phía sau hậu trường buổi diễn đã sớm trở nên hỗn loạn. Những lúc thế này luôn đặc biệt bận rộn và cuống quýt, nhưng dĩ nhiên, dưới sự kiểm soát của Mạc Tư, anh sẽ không để bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra trên sân khấu.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, cô gái mở màn với vẻ đẹp ngọt ngào, khoác trên mình bộ váy liền thân với những đường cắt may sắc sảo bước ra.
Dưới khán đài chật kín người xem. Ngay khi người mẫu đầu tiên bước lên sân khấu, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về một phía, di chuyển theo từng bước chân của cô ấy.
Một buổi trình diễn không kéo dài quá lâu. Tô Lê xuất hiện với tư cách là người mẫu kết màn, diện trên mình bộ trang phục chủ đề của buổi diễn hôm nay.
Ánh đèn sân khấu bao phủ lấy cô, cô bước từng bước dứt khoát và gọn gàng. Khoảnh khắc cô ngước mắt lên, ánh đèn flash từ máy ảnh sáng rực cả một vùng.
Ống kính máy quay tiến lại gần, bắt trọn gương mặt tinh xảo của cô, rồi sau đó mới từ từ kéo ra xa.
Mà lúc này đây, Phu nhân Văn đang ngồi trước màn hình bỗng sững sờ. Bà muốn nhìn thật kỹ gương mặt ấy, nhưng buổi diễn đã đi đến hồi kết. Khi các người mẫu quay trở lại sân khấu để chào khán giả, Phu nhân Văn gần như dán sát mặt vào màn hình máy tính.
Văn Tịch Duyệt thắc mắc hỏi: “Mẹ ơi, mẹ đang nhìn gì thế ạ?”
Phu nhân Văn không nói gì, nhưng trong đôi mắt bà đã lấp lánh ánh lệ.
Bà không dám tin vào những gì mình đang thấy. Cô gái đó trông quá đỗi quen thuộc, giống hệt như bà thời còn trẻ.
“Mẹ, mẹ sao thế?” Văn Tịch Duyệt nhận ra sự bất thường của mẹ, lo lắng hỏi.
“Tịch Duyệt, con có thấy cô gái đó không?” Phu nhân Văn hỏi: “Người đó... trông rất giống em gái con.”
“Em gái sao? Mẹ ơi, chắc mẹ nhìn nhầm rồi. Em ấy đã mất tích bao nhiêu năm nay rồi mà.”