Đối mặt với thỉnh cầu ấy của chàng, Tô Lê chỉ cảm thấy trái tim đau đớn đến mức không thể kìm nén. Nàng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán chàng.
Tiếp đó là đôi mắt, chóp mũi, gò má, và cuối cùng là đôi môi.
Động tác của nàng rất khẽ, tựa như một chiếc lông vũ lướt qua gương mặt Thượng Quan Minh, mang theo sự trân trọng và nhẫn nhịn khôn cùng.
Nụ hôn cuối cùng đặt lên vị trí trái tim chàng, chàng nghe thấy Tô Lê khẽ thầm thì: “Thiếp yêu chàng.”
Tô Lê gục đầu lên lồng ngực chàng, nghe thấy nhịp tim cuối cùng lịm dần bên tai, cảm xúc trong nàng rốt cuộc cũng vỡ òa như đê vỡ.
Thượng Quan Minh đã đi rồi.
Sau trận khóc ấy, Tô Lê không bao giờ rơi lệ nữa, nhưng Tiêu Tự luôn cảm thấy nàng có chút bất thường.
Biểu hiện cụ thể là dạo gần đây nàng vô cùng nóng nảy, quanh thân bao phủ bởi sát khí nồng đậm, tựa như hận không thể đem cả nước Đông Di ra nghiền xương thành tro.
Nàng trút bỏ mọi cảm xúc lên chiến trường.
Việc mất đi chủ soái vốn dĩ rất dễ khiến quân tâm tan rã, nhưng một mình Tô Lê đã gồng gánh tất cả. Nàng bình tĩnh đến mức đáng sợ, nhưng trong mắt những binh sĩ đang cần một chỗ dựa, sự bình tĩnh ấy lại là liều thuốc an thần, giúp họ mang theo lòng căm thù sục sôi mà đánh bại kẻ thù.
Ngày hôm đó, quân Đông Di lại một lần nữa thảm bại. Tô Lê cưỡi trên lưng ngựa, đơn thương độc mã xông lên, một đao chém đứt thủ cấp của tướng quân nước địch. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt nàng, nhuộm đỏ cả đôi đồng tử.
Một tay nàng cầm thanh bội đao của Thượng Quan Minh, tay kia xách cái đầu lâu mang biểu cảm kinh hoàng của viên tướng nọ, toàn thân toát ra huyết khí sắc lạnh: “Đông Di tiểu quốc, dám phạm vào Bắc Lam ta, đây chính là kết cục của tất cả các ngươi. Giết!”
Theo mệnh lệnh của nàng, đại quân Bắc Lam với khí thế chưa từng có đã dẫm nát quân đội Đông Di, giành được một chiến thắng lẫy lừng.
Trong trận này, Đông Di tổn thất tới hai vạn binh lực, cộng thêm việc thủ cấp của chủ tướng bị Tô Lê đem treo công khai trên tường thành, lại còn sai người dội phân lên, khiến quân tâm càng thêm rệu rã.
Hoàng đế Đông Di không thể ngồi yên được nữa, bắt đầu nảy sinh ý định rút lui.
Những quốc gia âm thầm ủng hộ hắn cũng đã lặng lẽ rút quân. Vị nữ tướng quân này của Bắc Lam thực sự quá tàn nhẫn, quá kiêu ngạo và ngang tàng, thủ đoạn còn đáng sợ hơn cả Thượng Quan Minh đã khuất, chẳng khác nào một Tu La bò ra từ địa ngục.
Ba ngày sau đại thắng, Đông Di phái sứ giả đến cầu hòa.
Tô Lê chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, nụ cười ấy lại khiến vị sứ giả đang thao thao bất tuyệt sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, hoảng loạn nhìn nàng, không dám thốt thêm lời nào.
“Hòa nghị?” Tô Lê ngửa mặt lên trời cười lớn: “Được thôi. Trừ phi ngươi xách đầu của hoàng đế Đông Di đến đặt trước mặt ta.”
Sứ giả Đông Di run rẩy cầm cập, đối mặt với lời lẽ cuồng vọng ấy mà chẳng dám phản kháng lấy một câu. Hắn thậm chí cảm thấy mình sắp chết đến nơi. Người đàn bà rắn rết trước mắt này e rằng sẽ chẳng thèm tuân thủ quy tắc không chém sứ giả khi hai nước giao tranh, hắn có dự cảm mình sắp trở thành vong hồn dưới lưỡi đao kia.
Bên tay Tô Lê là thanh bội đao của Thượng Quan Minh, nàng đặt tay lên chuôi đao, chậm rãi vuốt ve, không rõ đang suy tính điều gì.
Tiêu Tự liếc mắt đã thấu triệt tâm tư của nàng, hắn khẽ nhíu mày, xoay người lấy xuống một thanh kiếm treo trên tường.
Hắn biết Tô Lê hận người Đông Di đến nhường nào, nhưng hắn không thể dung túng cho con dã thú trong lòng nàng hủy hoại chính bản thân nàng. Vì vậy, những gì nàng muốn làm, cứ để hắn làm thay là được.
Tiêu Tự tuốt kiếm khỏi bao, ung dung bước về phía sứ giả. Hắn vẫn giữ dáng vẻ của một vị công tử hào hoa phong nhã, thần sắc ôn hòa, phong thái tự tại.
Tô Lê nhìn theo động tác của hắn, bàn tay hơi khựng lại, định mở miệng hỏi một câu.
Thế nhưng, lời chưa kịp thốt ra đã bị một tiếng thét thê lương cắt ngang.
Tiêu Tự đã vung kiếm chém đứt một cánh tay của sứ giả, máu tươi bắn lên vạt áo trắng như tuyết của hắn. Hắn chẳng hề bận tâm, tra kiếm vào bao, quay đầu lại nở một nụ cười nhạt với Tô Lê.