Chương 2675: Hòa thân và nữ tướng quân 46

Tô Lê đứng trước cửa sổ, nhìn bóng đêm thăm thẳm bên ngoài, trong lòng nàng ngổn ngang những suy nghĩ không tên. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ phía sau, một vòng tay ấm áp ôm lấy eo nàng, hơi thở quen thuộc phả bên tai.

“Lê Nhi, lại đang suy nghĩ gì vậy?” Giọng nói của Tiêu Vô Qua trầm thấp và từ tính, mang theo sự sủng ái vô tận.

Tô Lê khẽ tựa đầu vào vai hắn, thở dài một tiếng: “Ta đang nghĩ về thánh chỉ của Bắc Đường Thượng. Hắn muốn ta dẫn đầu đoàn đưa tiễn Bắc Đường Yên sang Man tộc hòa thân, đây rõ ràng là muốn tách ta ra khỏi kinh thành.”

Tiêu Vô Qua xoay người nàng lại, để nàng đối diện với mình. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, đôi đồng tử đen láy như chứa đựng cả bầu trời sao: “Hắn sợ quyền lực của nàng ở biên cương, cũng sợ sự ảnh hưởng của ta trong triều đình. Tách chúng ta ra là cách tốt nhất để hắn củng cố hoàng quyền.”

Tô Lê mỉm cười lạnh lùng: “Bắc Đường Thượng vẫn luôn đa nghi như vậy. Hắn quên mất rằng, nếu không có ta trấn giữ biên cương, giang sơn này của hắn liệu có được yên ổn như ngày hôm nay?”

Tiêu Vô Qua đưa tay vuốt ve lọn tóc mai của nàng, ánh mắt hiện lên một tia tàn nhẫn: “Nếu hắn đã không nhân, thì đừng trách chúng ta bất nghĩa. Lê Nhi, nếu nàng muốn, ta có thể khiến cái ghế hoàng đế kia đổi chủ.”

Tô Lê giật mình, vội vàng che miệng hắn lại: “Vô Qua, đừng nói bừa. Ta không muốn vì tư thù mà khiến bách tính rơi vào cảnh lầm than.”

Tiêu Vô Qua nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đặt một nụ hôn nhẹ lên lòng bàn tay: “Ta biết nàng nhân từ. Vậy nên, chuyến đi này ta sẽ đi cùng nàng. Dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, ta cũng sẽ không để nàng đơn độc.”

Tô Lê cảm động nhìn hắn, trong lòng dâng lên một dòng suối ấm áp. Giữa những toan tính quyền lực và âm mưu cung đình, tình cảm chân thành này chính là chỗ dựa duy nhất của nàng.

“Được, chúng ta cùng đi.” Nàng khẽ khàng đáp lại, tựa đầu vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đập vững chãi.

Trong khi đó, tại cung của Tĩnh Phi, không khí lại vô cùng căng thẳng. Bắc Đường Thượng ngồi đó, sắc mặt âm trầm. Hắn biết mình đang chơi một ván bài nguy hiểm, nhưng hắn không còn cách nào khác. Quyền lực của Tô Lê và Tiêu Vô Qua đã quá lớn, lớn đến mức khiến hắn cảm thấy bị đe dọa mỗi ngày.

“Hoàng thượng, ngài thật sự tin rằng Tô Lê sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?” Tĩnh Phi khẽ hỏi, giọng nói đầy vẻ lo âu.

Bắc Đường Thượng hừ lạnh một tiếng: “Nàng ta là một quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức. Hơn nữa, ta còn có Bắc Đường Yên trong tay, nàng ta sẽ không dám làm càn.”

Hắn không biết rằng, chính sự đa nghi và tàn nhẫn của mình đang đẩy những người trung thành nhất về phía đối lập, mở đầu cho một cuộc biến loạn không thể cứu vãn.

BÌNH LUẬN