Chương 2603: Màn đen và nàng thơ ngây 44

Khi đêm chung kết của chương trình Siêu Cấp Tân Tú khép lại, Tô Lê cũng cuối cùng hoàn thành chặng đường làm giám khảo cho cuộc thi tuyển chọn tài năng lần này.

Lát nữa còn có một buổi phỏng vấn, Tô Lê liền đi vào hậu trường nghỉ ngơi trước. Với tư cách là nghệ sĩ có địa vị cao nhất trong chương trình này, cô hiển nhiên được quyền sử dụng riêng một phòng trang điểm lớn.

2333 đã trở lại, nó bay đến trước mặt Tô Lê, cất giọng: “Ký chủ, bên phía nam nữ chính đã có tiến triển lớn rồi, cô có muốn nghe không?”

“Nói nghe thử xem.” Tô Lê nằm dài trên sofa, cảm thấy buổi ghi hình hôm nay đã vắt kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, nghe kể chuyện một chút cũng không tệ.

“Nữ chính Trần Tiểu Du hôm nay bị người đại diện đưa đến một câu lạc bộ, sau đó bị một nhà đầu tư quấn lấy, ép cô ta uống một ly rượu đã bị bỏ thuốc. Nam chính Đường Hạo theo kế hoạch định đến cứu mỹ nhân, nhưng trên đường lại xảy ra tai nạn giao thông gây tắc đường. Đợi đến khi anh ta đổi đường khác chạy tới nơi thì nữ chính đã bị nhà đầu tư kia chiếm đoạt rồi. Cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn, Đường Hạo gần như phát điên, suýt chút nữa đã đánh chết gã nhà đầu tư đó. Lúc ấy thuốc trong người nữ chính vẫn chưa tan, cả người mơ mơ màng màng, dáng vẻ đó đều bị Đường Hạo nhìn thấy hết.”

Tô Lê càng nghe càng thấy có gì đó sai sai: “Không đúng, diễn biến này cũng nhanh quá rồi đấy. Hơn nữa lần này Đường Hạo lại không kịp đến sao? Trần Tiểu Du hiện giờ đang ở đâu?”

“Cô ta đã được đưa vào bệnh viện rồi, Đường Hạo đang ở bên cạnh chăm sóc.” 2333 thành thật trả lời, còn chọn ra mấy tấm ảnh chụp tại hiện trường cho Tô Lê xem.

Tô Lê thầm nghĩ, phen này nếu Trần Tiểu Du lại đổ hết tội lỗi lên đầu mình, e rằng cô ta sẽ hắc hóa triệt để hơn mất. May mà cô đã bảo 2333 lưu lại bằng chứng, có thể chỉ ra âm mưu này hoàn toàn là do một tay Đường Hạo đạo diễn.

Theo kế hoạch ban đầu, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ để Trần Tiểu Du phải trải qua chuyện này. Tô Lê vẫn luôn có nguyên tắc của riêng mình, dù có muốn trả thù thì cũng không dùng đến phương thức bẩn thỉu như vậy. Ít nhất, cô sẽ không tự tay giăng bẫy.

Nhưng lần này Đường Hạo thật sự đã nếm mùi thất bại, cái bẫy do chính mình dày công sắp đặt cuối cùng lại không thể hoàn thành. Chính vì anh ta luôn tỏ ra quá hờ hững với Trần Tiểu Du, khiến cho chẳng có ai thèm ra tay cứu giúp cô ta cả. Nếu anh ta thể hiện sự coi trọng đối với cô ta dù chỉ một chút, có lẽ cục diện đã không đến nỗi này.

Đương nhiên, nếu là như vậy thì gã đại diện kia cũng chẳng có gan lớn đến mức đưa Trần Tiểu Du đến câu lạc bộ đó. Đây vốn dĩ là một vòng lặp mâu thuẫn.

Mà giờ đây, những tổn thương mà Trần Tiểu Du phải gánh chịu hoàn toàn là do Đường Hạo tự tay gây ra, chẳng biết bóng ma tâm lý của anh ta lúc này lớn đến nhường nào nữa.

“Như vậy cũng tốt, tuy tôi không định dùng cách này để hủy hoại Trần Tiểu Du, nhưng nói thật, nhìn thấy kết cục này của cô ta tôi cũng thấy hả dạ lắm. Tiếp theo cứ chờ xem biểu hiện của Đường Hạo thế nào đi.” Tô Lê khẽ nhếch môi.

“Tâm trạng có vẻ tốt nhỉ.” Vương tỷ đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, trêu chọc: “Chị nói này, sau này đừng nhận mấy công việc ở chương trình tuyển tú nữa, nhìn em mệt mỏi chưa kìa.”

“Mệt thì có mệt thật, nhưng cũng rất vui.” Tô Lê nở nụ cười với Vương tỷ: “Buổi phỏng vấn khi nào thì bắt đầu ạ?”

“Chắc là sắp bắt đầu rồi đấy, đừng nằm nữa, mau chỉnh đốn lại trang phục đi.” Vương tỷ đưa tay kéo cô đứng dậy.

Đến khi buổi phỏng vấn kết thúc thì đã là rạng sáng, Tô Lê cảm thấy dạ dày bắt đầu đau âm ỉ.

Cả ngày hôm nay cô chưa được ăn uống tử tế, giờ lại thêm mệt mỏi quá độ, cơn đau dạ dày bắt đầu co thắt dữ dội. Khuôn mặt trắng bệch của cô khiến Vương tỷ hoảng hốt, vội vàng đưa cô đến bệnh viện.

Thật đúng là trùng hợp, Trần Tiểu Du cũng đang ở bệnh viện này.

Khi cửa thang máy mở ra, cô vừa vặn chạm mặt Đường Hạo. Lúc ấy cô đang được Vương tỷ dìu, sắc mặt nhợt nhạt, trông vô cùng yếu ớt, khiến Đường Hạo vốn đang sa sầm mặt mày cũng phải nhíu mày kinh ngạc.

“Em làm sao vậy?” Đường Hạo đưa tay ra định đỡ lấy cô, đã nhiều năm rồi anh ta chưa thấy cô trong bộ dạng tiều tụy thế này.

“Không sao.” Tô Lê đối mặt với anh ta vẫn là thái độ lạnh lùng như trước: “Anh cũng bị bệnh à?”

“Không phải anh.” Đường Hạo vốn định ra ngoài hít thở không khí, nhưng lúc này lại đổi ý, im lặng đi theo bên cạnh Tô Lê.

BÌNH LUẬN