Chương 2602: Hắc Mục và Sáp Bạch Điềm 43

Chất lỏng lạnh lẽo bị cưỡng ép đổ vào miệng, trôi tuột xuống cổ họng khiến Trần Tiểu Du cảm thấy nghẹt thở. Cô vùng vẫy muốn trốn thoát, nhưng sức lực của đối phương quá lớn, cô hoàn toàn không thể thoát ra được.

“Thấy chưa? Những kẻ không biết điều sẽ có kết cục như thế này đấy.” Trần ca thấp giọng nói với một cô gái đi cùng, giọng điệu mang theo sự lạnh lùng tàn nhẫn.

Cô gái kia tận mắt chứng kiến Trần Tiểu Du bị ép uống cạn cả ly rượu, trái tim khẽ run rẩy. Cô ta vội vàng nở nụ cười nịnh nọt, cúi đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn.

Lúc này, Trần Tiểu Du đang chìm trong tuyệt vọng mới khó khăn lắm mới hít thở lại được. Cô ho sặc sụa, nước mắt trào ra giàn giụa. Ngô tổng ngồi bên cạnh khẽ nhấc tay, lạnh lùng nhìn cô. Loại người như cô ta ông ta đã gặp quá nhiều rồi, vừa muốn có được lợi ích lại không muốn trả giá, trên đời này làm gì có chuyện hời như thế?

Trần Tiểu Du vất vả lắm mới bình tâm lại được, cô tham lam hít từng ngụm khí lớn, trong khoang miệng vẫn còn nồng nặc mùi rượu sâm panh. Cô sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi như một tấm lưới dày đặc bủa vây lấy cô.

Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này, có phải cô đã làm sai điều gì không?

“Thế nào? Đã biết uống rượu chưa?” Ngô tổng giơ tay túm lấy cổ áo cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.

Trần Tiểu Du bị gương mặt đầy vẻ hung ác của ông ta dọa cho suýt ngất. Cả đời này cô vốn được bảo bọc rất kỹ, chưa từng gặp phải chuyện như vậy. Trước khi bước chân vào giới giải trí, cô là bảo bối trong lòng bàn tay cha mẹ, được cưng chiều mà lớn lên. Khi tham gia cuộc thi, cô cũng được nâng đỡ thuận buồm xuôi gió suốt một thời gian dài, dù có bị cư dân mạng mắng chửi thì cũng chỉ là buồn bã đôi chút. Sau đó, dù bị loại khỏi cuộc thi, cô cũng nhanh chóng được Đường Hạo ký hợp đồng, không phải lo lắng chuyện không có công ty quản lý.

Nhưng lúc này đây, cô lại bị chính người quản lý của mình đưa đến nơi đáng sợ này. Đột nhiên, cô nhớ lại những lời Tô Lê từng nói với mình: “Những người ngoài mặt đối tốt với cậu chưa chắc đã thực sự mang ý tốt đâu, trên thế giới này, kẻ biến thái nhiều lắm.”

Không hiểu sao trong hoàn cảnh này, Trần Tiểu Du lại nhớ rõ mồn một biểu cảm trên mặt Tô Lê khi nói câu đó, đó là một ánh nhìn đầy sự thương hại.

Cô không kìm được mà bật khóc, nhưng lại chẳng dám khóc thành tiếng: “Tôi... tôi biết rồi, Ngô tổng.”

Cuối cùng cô cũng phải thỏa hiệp. Trong tình cảnh này, ai có thể đến cứu cô đây? Nếu không phục tùng, liệu giây tiếp theo cô sẽ bị ép uống rượu hay còn điều gì tệ hại hơn nữa? Cô không dám tưởng tượng tiếp.

“Thế mới ngoan chứ.” Ngô tổng buông cô ra, chỉnh lại ống tay áo: “Lại đây, Tiểu Du, rót cho tôi một ly rượu vang đỏ.”

Trần Tiểu Du chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ tại sao ông ta lại bảo mình rót rượu vang, cô chỉ muốn nhanh chóng chạy trốn. Cô nén lại sự ghê tởm, rót một ly rượu rồi đưa đến bên miệng ông ta.

Nỗi nhục nhã này, cả đời này cô cũng không thể quên được.

Khi cô đưa ly rượu đến gần, Ngô tổng vươn tay nắm lấy tay cô, mơn trớn một cách đầy ám muội rồi khẽ gãi vào lòng bàn tay cô. Trần Tiểu Du theo bản năng muốn né tránh nhưng không thể, chỉ đành để mặc ông ta công khai sàm sỡ. Cô đã cảm nhận được dục vọng đáng sợ trong ánh mắt của Ngô tổng. Phải làm sao bây giờ? Hơn nữa, cơ thể cô ngày càng nóng lên, rã rời mệt mỏi, đó là một cảm giác vô cùng quen thuộc.

Trần Tiểu Du cắn chặt môi, cố nén sự khó chịu để đối phó với người đàn ông có ánh mắt ngày càng trắng trợn kia, lòng cô càng lúc càng tuyệt vọng.

Cô hiểu rõ mười mươi rằng mình đã bị hạ thuốc. Và có lẽ, chính là từ ly sâm panh kia.

Ai đó... làm ơn hãy cứu cô với?

BÌNH LUẬN