Chương 2593: Bí Mật Đen Tối Và Tiểu Bạch Hoa 34

Hơn nữa, ngay lúc Đường Hạo đang tận hưởng trái ngọt của màn anh hùng cứu mỹ nhân, Tô Lê muốn Trần Tiểu Du phải hiểu rõ một điều: mọi biến cố mà cô ta gánh chịu đều do chính tay hắn sắp đặt.

Nguyên chủ Đường Sương không thể bị sỉ nhục rồi chết một cách thê thảm như vậy được.

Cô bị Đường Hạo biến thành kẻ gánh tội thay đen đủi, lại bị một Trần Tiểu Du ôm hận trong lòng trả thù, cuối cùng mới rơi vào kết cục bi thảm ấy. Oán khí của cô tích tụ lâu ngày không tan, bởi cô không cam tâm, cô muốn báo thù.

Là một người thực hiện nhiệm vụ, Tô Lê dĩ nhiên sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện này.

Bất kể là Đường Hạo hay Trần Tiểu Du, không một ai có thể chạy thoát.

Quả nhiên Đường Hạo đã sớm trở về thành phố S. Nhưng đúng như Tô Lê dự đoán, hắn trực tiếp về nhà, hoàn toàn không hề liên lạc với Trần Tiểu Du đang trong cảnh nước sôi lửa bỏng.

Một ngày trước thọ yến của Đường lão thái thái, Tô Lê kết thúc công việc và trở về dinh thự nhà họ Đường rộng lớn.

Cô đến trước mặt Đường lão thái thái chào hỏi một tiếng, bày tỏ rằng mình đã về và sẽ không làm bà mất mặt, sau đó liền rời khỏi sảnh chính náo nhiệt.

Nguyên chủ Đường Sương sống ở một tiểu viện phía Tây khá hẻo lánh của nhà họ Đường, bên trong chỉ có một tòa lầu hai tầng bình thường, đó là nơi ở của cô.

Còn Đường Hạo, người vốn dĩ nói là tiện đường nên ghé qua, lại sống ở tiểu viện gần tòa nhà chính nhất. Chẳng biết hắn tiện đường kiểu gì mà lại lạc đến tận đây.

“Không hoan nghênh sao?” Đường Hạo trông có vẻ đang rất đắc ý, không biết vừa gặp được chuyện tốt gì. Hắn bước vào rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa như một ông tướng.

Tô Lê cầm ly sữa nóng bốc khói nghi ngút, bình thản và điềm tĩnh ngồi ở phía đối diện chậm rãi uống, hoàn toàn không có ý định pha trà cho hắn, cứ thế mà ngó lơ sự hiện diện của anh trai mình.

Tâm trạng Đường Hạo thực sự rất tốt, đối mặt với sự lạnh nhạt của Tô Lê hắn cũng không hề tức giận, ngược lại còn lên tiếng: “Đường Sương, em không thấy chúng ta cứ thế này mãi thì vô vị lắm sao? Dù sao anh cũng là anh trai của em mà.”

Tô Lê tựa lưng vào chiếc gối ôm mềm mại, giọng điệu hờ hững: “Thì đã sao?”

“Việc gì em phải ôm ác ý lớn với anh như vậy? Anh biết, em vẫn luôn oán hận những chuyện anh làm trước đây, nhưng đã qua bao nhiêu năm rồi cơ mà? Em cũng thù dai quá rồi đấy.”

“Tôi rất thù dai, cho nên Đường Hạo à, trước khi anh nếm mùi báo thù của tôi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu.” Tô Lê ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Đường Hạo.

Hắn vốn định nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên cảm thấy ánh mắt của Tô Lê có chút âm u quái dị. Đồng tử đen láy của cô như mang theo băng giá, dường như có thể khiến người ta bị đông cứng.

Khoảnh khắc này, hắn thực sự tin rằng em gái mình thật lòng căm ghét và oán hận hắn. Cô chưa bao giờ che giấu cảm xúc ấy, chỉ là do hắn quá tự cao tự đại nên mới không để tâm mà thôi.

Đường Hạo bắt đầu cảm thấy đứng ngồi không yên. Vốn dĩ với tính cách biến thái của hắn, đáng lẽ Tô Lê càng oán hận thì hắn càng phải vui vẻ mới đúng, nhưng lúc này hắn chỉ muốn rời đi, muốn trốn tránh...

“Nếu em đã nói vậy thì anh cũng không ở lại đây làm chướng mắt em nữa.” Hắn đứng dậy rời đi ngay lập tức, bóng lưng có phần giống như đang chạy trốn.

Đường Hạo vừa đi, Tô Lê cứ ngỡ có thể nghỉ ngơi, kết quả lại có người tìm đến cửa. Đó là mẹ ruột của Đường Hạo, bà Đường – người vốn mờ nhạt như không khí trong cái nhà này.

Ấn tượng của nguyên chủ Đường Sương về vị bà Đường này dường như cũng không tốt đẹp gì, chỉ là Tô Lê cũng không rõ nội tình bên trong. Dù sao trong cốt truyện, đây cũng chỉ là một nhân vật phụ nhỏ bé không đáng kể.

Thế nhưng, sự xuất hiện của người tàng hình này lại một lần nữa phá hỏng tâm trạng của Tô Lê. Có lẽ cô và người nhà họ Đường thực sự xung khắc với nhau.

“Mẹ có chuyện gì sao?” Mẹ của Đường Hạo đương nhiên cũng là mẹ của Đường Sương, chỉ là người này cũng mắc chung một căn bệnh với Đường lão thái thái.

BÌNH LUẬN