Trần Tiểu Du đã ký hợp đồng với công ty dưới trướng Đường Hạo, nhưng anh không lập tức cấp tài nguyên cho cô mà chỉ sắp xếp một người quản lý rồi chẳng thèm ngó ngàng tới nữa.
Dẫu sao Đường Hạo cũng chẳng có nhiều thời gian rảnh rỗi, cả ngày anh ta đều bận rộn với đủ loại công việc, thế nên Trần Tiểu Du cũng không cảm thấy có gì bất ổn.
Chỉ là, cuộc sống hiện tại vẫn có chút khoảng cách so với những gì cô hằng tưởng tượng.
Rõ ràng đã là bạn gái của Đường Hạo, tại sao người quản lý nhìn cô vẫn bằng ánh mắt lạnh nhạt, lại còn thường xuyên buông lời mỉa mai? Tại sao cô chỉ có thể mỗi ngày cùng các thực tập sinh khác tham gia đủ loại lớp học, còn đống tài nguyên dồi dào đã hứa hẹn đâu rồi?
Cô muốn đề cập với Đường Hạo về tình trạng hiện tại, nhưng trong lòng lại có chút sợ hãi, không dám nói thẳng. Hơn nữa gần đây anh ta cứ bay đi khắp nơi, chẳng ở lại thành phố S được mấy ngày. Vì vậy, Trần Tiểu Du đành phải cắn răng chịu đựng.
“Trần Tiểu Du, cô thực hiện lại động tác tôi vừa làm mẫu đi.” Giáo viên nghiêm khắc vừa thấy cô lơ đãng liền lập tức điểm tên.
Trần Tiểu Du lộ vẻ lúng túng bước ra. Cô vốn dĩ chẳng có thiên phú gì, lúc nãy lại không chú ý lắng nghe, giờ đây một động tác cũng không làm nổi.
Các thực tập sinh khác bắt đầu xì xào bàn tán, nói rằng dù có được đại ông chủ để mắt tới thì kết quả chẳng phải vẫn giống bọn họ sao? Đến giờ vẫn chẳng biết cái gì, thật nực cười.
Đối mặt với bao lời chế giễu cùng ánh mắt lạnh lùng của giáo viên, Trần Tiểu Du chỉ biết cúi đầu nói: “Em xin lỗi, vừa rồi em lỡ đãng.”
Giáo viên lạnh lùng cười một tiếng: “Đừng tưởng cứ ký hợp đồng là có thể ra mắt, có thể nổi tiếng. Hát không xong, nhảy không được, diễn xuất cũng không, dạy một hai lần đều không học nổi thì lăn lộn thế nào đây? Chỉ dựa vào cái mặt thôi sao?”
Trần Tiểu Du bị mắng đến đỏ bừng mặt: “Em xin lỗi, em sẽ chú ý nghe giảng ạ.”
Thấy thái độ nhận lỗi của cô cũng tốt, giáo viên liền xua tay: “Được rồi, nghe giảng tiếp đi. Đây là chuyện liên quan đến tiền đồ của các người, ai không muốn nghe thì sớm rời đi cho rảnh nợ, tránh làm lỡ dở tương lai.”
Những người khác cũng trở nên nghiêm túc hơn, bắt đầu tập trung nghe giảng.
Những ngày tháng như thế này về sau vẫn còn rất nhiều. Trần Tiểu Du gian nan học những thứ mà cô vốn rất khó tiếp thu, mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy vô cùng khổ sở.
“Cô Đường Sương, sao hôm nay cô lại có rảnh ghé qua đây?” Tiếng của giáo viên vang lên từ phía cửa.
“Tôi chỉ tiện đường ghé xem thôi, cô cứ tiếp tục làm việc đi.”
Trần Tiểu Du nghe thấy giọng nói quen thuộc, không kìm được mà ngước mắt nhìn ra ngoài, thế nhưng người mà cô mong đợi lại không hề bước vào.
Tô Lê không vào là vì không muốn nhìn thấy gương mặt của Trần Tiểu Du. Hồi còn thi đấu cô đã nhìn đến phát chán rồi, giờ mà còn thấy cái bộ dạng ngu ngốc kia nữa, e là cô sẽ không nhịn được mà muốn đánh người mất.
Hơn nữa, cô nhớ trong cốt truyện gốc, Trần Tiểu Du cũng phải làm thực tập sinh một thời gian mới bắt đầu bước chân vào giới giải trí.
Hiện tại cô chỉ muốn xem tiến độ đến đâu mà thôi.
Theo những gì cô hiểu về Đường Hạo, chỉ khi anh ta trở về thì vở kịch này mới có thể tiếp tục diễn.
Thứ Bảy ba ngày sau chính là đại thọ của Lão thái thái nhà họ Đường, vì vậy Đường Hạo chắc chắn sẽ về trong hai ngày tới. Anh ta là đứa cháu trai được bà cụ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nếu về muộn e là sẽ khiến bà đau lòng.
Còn nguyên chủ của cơ thể này là Đường Sương thì từ nhỏ đã không được chào đón.
E là cô có về sớm thì bà cụ cũng chẳng vui vẻ gì, thế nên Tô Lê cũng không định về sớm để rước lấy xui xẻo. Cùng lắm là tối hôm trước mới về, đợi tiệc thọ ngày hôm sau kết thúc là đi ngay, tránh để mọi người đều không vui.
Ước chừng sau tiệc thọ của Lão thái thái nhà họ Đường, Đường Hạo sẽ bắt đầu kế hoạch ghê tởm kia của anh ta.
Tô Lê rũ mắt, cô đã sớm nhắc nhở Trần Tiểu Du rồi, lòng tốt cũng đã dùng cạn. Lần này bất kể Đường Hạo muốn đối xử với cô ta thế nào, Tô Lê cũng sẽ không nhúng tay vào nữa. Hơn nữa...