Chương 2590: Màn đen và cô nàng ngây thơ 31

Giang Nhiên bước ra khỏi văn phòng, lấy lại vẻ điềm tĩnh vốn có, dù trong tâm trí anh lúc này vẫn không ngừng hiện lên dấu son môi trên vành tách và đôi mắt long lanh như sóng nước của Tô Lê.

Trong khi đó, Tô Lê vẫn đang cuộn mình trong văn phòng, cô khẽ ngáp một cái đầy lười biếng. Ánh nắng bên ngoài len lỏi vào phòng khiến cô không khỏi buồn ngủ. Chiếc sofa dưới thân mềm mại vô cùng, cô tựa đầu vào gối rồi nhắm mắt lại.

Chẳng mấy chốc, cô đã chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào.

Trong giấc mơ ấy có những viên kẹo màu hồng, có những đóa hoa nở rộ rực rỡ, và có cả một người luôn ở bên cạnh bầu bạn cùng cô.

Khi Giang Nhiên tiếp đón Trần Tổng xong quay trở lại, anh thấy Tô Lê đã ngủ thiếp đi trên sofa từ lúc nào. Anh nhẹ nhàng bước tới, đứng ngắm nhìn cô một lúc lâu, rồi khẽ khàng điều chỉnh tư thế ngủ cho cô và đắp thêm một chiếc chăn mỏng lên người cô.

Mỹ nhân lúc ngủ trông thật dịu dàng và thanh thản, Giang Nhiên không kìm lòng được mà cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô. Anh bất giác nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau tại công ty của Đường Hạo, khi ấy cô đang đùng đùng nổi giận bước ra nhưng vì không khỏe mà được anh kịp thời đỡ lấy.

Lúc đó, Giang Nhiên chẳng thể ngờ rằng cuộc đời mình sau này lại vì cô mà thay đổi.

Anh càng không thể tin được, chỉ trong vỏn vẹn một tháng ngắn ngủi, trái tim anh đã hoàn toàn trao trọn cho người con gái này.

Họ có chung mục tiêu, cùng nhau nỗ lực để đưa chương trình ngày một thành công hơn. Đó vừa là thành quả chung, vừa là cơ hội để họ được ở bên nhau.

Giang Nhiên đưa tay vén nhẹ lọn tóc mai trên trán cô, khóe môi khẽ nở một nụ cười ấm áp.

Khi Tô Lê tỉnh dậy, bầu trời bên ngoài đã bắt đầu sẫm tối, ráng chiều rực rỡ nhuộm thắm cả không gian, vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Cô ngồi dậy, nhận ra chiếc chăn trên người mình, rồi ngước mắt nhìn Giang Nhiên đang miệt mài làm việc cách đó không xa, bất giác mỉm cười.

Vốn dĩ ngày nghỉ hiếm hoi này cô định dành để ngủ bù, nhưng sự xuất hiện của Đường Hạo buổi sáng đã làm cô mất hết tâm trạng. Không ngờ đến đây rồi, cô lại có thể ngủ say sưa suốt cả ngày như vậy.

“Em tỉnh rồi à?” Thấy cô ngồi dậy, Giang Nhiên đứng lên mở tủ lạnh nhỏ, lấy ra một miếng bánh ngọt và một hộp sữa: “Cả ngày em chưa ăn gì rồi, ăn tạm chút gì cho lót dạ đi.”

Tô Lê quả thực đã đói bụng, dù sao thì từ sáng đến giờ cô vẫn chưa có gì vào bụng. Cô cầm thìa xúc một miếng bánh, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết: “Ngon quá.”

Giang Nhiên giúp cô cắm ống hút vào hộp sữa: “Anh thấy em ngủ say quá nên không nỡ gọi dậy ăn trưa. Giờ thì cũng sắp đến giờ ăn tối luôn rồi.”

“Không ngờ em lại ngủ lâu đến thế.” Tô Lê vừa ăn vừa phồng má, đôi mắt vẫn còn vương chút hơi nước sau giấc ngủ dài, trông vô cùng đáng yêu và trẻ con.

“Anh đã đặt chỗ ở Quân Việt Lâu rồi, đợi em ăn xong chút này chúng ta sẽ đi nhé?” Giang Nhiên đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối của cô, dịu dàng nói.

Quân Việt Lâu cách đây một quãng đường khá xa, lại đúng vào giờ cao điểm nên chắc chắn sẽ tắc đường. Vì vậy anh mới bảo cô ăn lót dạ trước để tránh bị đói.

Tô Lê gật đầu, vừa cầm hộp sữa uống vừa ngoan ngoãn để anh chỉnh lại tóc cho mình.

Sau khi cô ăn xong miếng bánh và uống hết hộp sữa, Giang Nhiên hiếm hoi lắm mới tan làm sớm, đưa cô rời đi.

Hai cô nàng ở quầy lễ tân thấy hai người cùng nhau đi xuống thì không nhịn được mà thì thầm to nhỏ: “Họ quả nhiên là đang hẹn hò rồi nhỉ.”

“A, vẫn thấy không cam tâm chút nào.”

“Cậu ngốc thế, nếu chị Đường Sương của cậu mà ở bên cạnh Giang tổng, chẳng phải sau này cậu sẽ được gặp chị ấy thường xuyên hơn sao?”

“Cũng đúng nhỉ, nghĩ thế này thì thấy cũng bớt đau lòng hơn rồi.”

BÌNH LUẬN