“Đại minh tinh của chúng ta không thể ngồi yên một chỗ được sao?” Giang Nhiên đích thân rót cho Tô Lê một ly rượu trái cây ngọt lịm, “Cứ ngỡ em sẽ ngủ nướng thêm một giấc nữa chứ.”
“Vốn dĩ là định như vậy, chỉ tiếc là lúc đang ăn sáng thì Đường Hạo đã tìm đến, phá hỏng cả ngày nghỉ hiếm hoi của tôi.” Tô Lê đón lấy ly rượu màu xanh nhạt, khẽ lắc nhẹ, lười biếng lên tiếng.
“Đường Hạo? Anh ta đúng là rảnh rỗi thật.” Giang Nhiên biết rõ cặp anh em này chẳng có chút tình cảm nào, ngược lại còn đầy rẫy sự thù địch.
“Ai mà biết anh ta đang nghĩ gì, chắc là chỉ muốn làm tôi không vui thôi.” Tô Lê nhấp một ngụm rượu, vị ngọt thanh xen lẫn chút cay nồng của men rượu, hai hương vị hòa quyện vào nhau vô cùng hài hòa. “Rượu này ngon đấy, rất hợp khẩu vị.”
“Lúc trước thu mua một trang trại rượu vang được tặng kèm đấy, lần sau nếu em muốn uống thì cứ tới đây.” Khóe môi Giang Nhiên khẽ nhếch lên, dịu dàng nói.
“Ồ? Thông thường chẳng phải người ta sẽ trực tiếp tặng luôn cho tôi sao? Sao lại phải đến đây mới được uống?” Tô Lê bật cười, đôi mắt đào hoa giống hệt Đường Hạo thoáng hiện lên vài phần trêu chọc.
“Tặng thẳng cho em rồi, thì lần sau tôi lấy cớ gì để mời em đến đây nữa?” Lời nói của Giang Nhiên mang theo vài phần ám muội, đôi mắt xám tro sâu thẳm như có móc câu, khiến người ta không tự chủ được mà muốn xích lại gần.
Tô Lê đầy hứng thú nhìn dáng vẻ này của anh, cô nghiêng đầu đánh giá một hồi rồi mới hỏi: “Có phải anh đã thỉnh giáo ai cách quyến rũ con gái không?”
“Vậy em đã cắn câu chưa?” Giang Nhiên quả thực đã hỏi qua một người bạn đào hoa của mình, dưới sự chỉ dạy của người đó mà nỗ lực học cách phát huy sức hút của bản thân... Xem ra học chưa được tốt lắm, đã bị phát hiện rồi.
“Anh có thể thử lại lần nữa, tôi thấy mình sắp không kiềm chế được rồi đây.” Tô Lê nói một cách nghiêm túc, nhưng trong giọng điệu lại mang theo vài phần ý cười.
“Vậy sao?” Giang Nhiên tiến lại gần cô, nhìn sâu vào đôi mắt quyến rũ đầy tinh tế ấy, hạ thấp giọng nói: “Nghe nói, khoảng cách gần thế này sẽ dễ nảy sinh tình cảm.”
Tô Lê nâng ly rượu lên, chắn giữa mình và Giang Nhiên. Cô nhếch môi cười, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên vành ly, để lại một dấu son đỏ rực đầy gợi cảm.
Sau đó, cô xoay nhẹ ly rượu, để phần có dấu môi hướng về phía Giang Nhiên.
Giang Nhiên khẽ cười một tiếng, bàn tay to lớn bao phủ lấy bàn tay đang cầm ly của cô, cúi đầu hôn lên dấu son ấy.
Không khí xung quanh như ngừng trôi, nhiệt độ dần tăng cao, trong khoảng cách mỏng manh giữa hai người là những hơi thở quấn quýt lấy nhau không rời.
“Cộc cộc”, tiếng gõ cửa vang lên, phá tan bầu không khí ám muội trong phòng.
Dòng khí lưu chuyển bình thường trở lại, sự ngăn cách mỏng manh giữa hai người vẫn chưa thể bị phá vỡ. Giang Nhiên đứng dậy đi về phía bàn làm việc, trầm giọng nói: “Vào đi.”
Cánh cửa được đẩy ra, cô thư ký bước vào với vẻ mặt hơi ngượng ngùng: “Giang tổng, Trần tổng đã đến rồi ạ.”
Giang Nhiên điềm tĩnh gật đầu rồi đứng dậy: “Đưa ông ấy đến phòng khách, tôi sang ngay.”
Thấy anh định rời đi như vậy, cô thư ký không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở: “Giang tổng, anh có muốn... lau... môi một chút không?”
Dù sao thì dấu vết đỏ chót kia cũng quá rõ ràng, nhìn vào là biết vừa làm chuyện gì, để Trần tổng thấy thì không hay chút nào. Đây là đi bàn chuyện hợp tác mà, vạn nhất ông ấy nghĩ anh làm chuyện đó trong văn phòng thì sao? Công ty chúng ta còn cần thể diện mà! Cô thư ký gào thét trong lòng.
Giang Nhiên khẽ tằng hắng một tiếng: “Cô đi trước đi.”
Thư ký vội vàng gật đầu: “Vâng thưa Giang tổng.” Sau đó nhanh chóng rời khỏi văn phòng.
Tô Lê không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cô lấy khăn giấy ướt từ trong túi xách ra, giúp anh lau đi vệt son môi còn dính lại.
Giang Nhiên nắm lấy tay cô, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay rồi mới sải bước đi ra ngoài.